TRUYỆN KHÔI HÀI ĐEN (2)

Logo khoi hai

Ng Tai NgocNHẠC “SẾN” LÀ GÌ ?

 – Nguyễn Tài Ngọc

Vợ chồng có thể phân loại ra hai thành phần : tương cận  hoặc tương phản. Chúng tôi thuộc vào loại thứ nhì : Tình Bắc Duyên Nam. Nàng thích đọc sách, tôi thích xem phim. Nàng hiền từ, tôi nóng tính. Ngày xưa Trung học tôi học trường Việt, nàng học trường Tây. Tôi ở Bàn Cờ gần nhà thương Từ Dũ, nàng ở Sài Gòn gần nhà hàng Văn Cảnh.

Sự khác biệt này nó lan rộng đến cả lãnh vực âm nhạc. Tuy rằng phần đông chúng tôi thích cùng một loại nhạc như nhạc Pháp, Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Nhật Trường…. Thế nhưng có những bài thuộc loại nhạc Sến nàng không bao giờ nghe.

Đã thuấn nhầm văn hóa khách sáo Bắc Kỳ Đệ Ngũ Đẳng Huyền Đai nên khi tôi nghe vài bản nhạc không phải loại nàng nghe thì thay vì than phiền lớn tiếng, nàng chỉ cần nhìn tôi với một ánh mắt khinh bỉ phớt tỉnh Ăng-Lê là tôi biết ngay nàng dùng quyền phủ quyết của Hội viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc gián tiếp cho tôi biết là đừng nên nghe.

Nhạc Sến là gì ? Thế nào là nhạc Sến ?

Chính tôi cũng ù ù cạc cạc không biết chữ nhạc Sến từ đâu đến, vì thế tôi muốn để Tr ca si 1một vài thì giờ vào bảo tàng viện Việt Nam tìm trống đồng Ngọc Lũ ở cạnh nhà Chế Linh để tìm hiểu nguyên do tại sao người ta gọi là nhạc Sến,  như thế nào thì gọi là nhạc Sến, và tại sao có người không thích nhạc Sến, chẳng lẽ nó có ảnh hưởng ghê gớm đến sức khỏe về chiều của mình ?

“Khoảng thập niên 1960, các rạp ciné ở Sài Gòn, Huế và các thành thị miền Nam thay nhau chiếu một bộ phim rất ăn khách : Anh em nhà Karamazov, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Fyodor Dostoyevsky. Trong phim có cảnh một vũ nữ hộp đêm vừa múa vừa hát bài Mambo Italiano – y phục nghèo nàn, thân hình bốc lửa, tóc tai xõa xượi, gào thét và rên rỉ, quằn quại và khiêu khích… nói chung là quậy tới bến.

Diễn viên đóng vai vũ nữ ấy là Maria Schell trước đó chưa hề nổi tiếng nhưng nhờ màn múa đầy ấn tượng này, tên cô được quảng cáo ngang hàng với nam diễn viên Yul Brynner, tài tử thượng thặng của Hollywood. Phim chiếu loanh quanh các rạp, cả tháng chưa hết người xem. Lúc này bắt đầu xuất hiện những người ái mộ Maria Schell.

Theo đạo diễn Lê Văn Duy: Thực ra nữ ngôi sao điện ảnh người Thụy Sĩ, gốc Áo Maria Schell này rất nổi tiếng. Maria Schell là ngôi sao điện ảnh quốc tế, sinh năm 1926 tên thật là Marghrette Schell-Noe đóng phim từ 1942 – 1985 với trên 30 bộ phim lớn.

9 Maria schell 1Maria Schell đã cộng tác với rất nhiều đạo diễn lừng danh thế giới từ các nước Anh, Pháp, Ý, Đức và Áo như Astruc và Chenal, Clément, Brooks, Daves, Cooper, Mann, Visconti, Chabrol, Guitry… trong đó có thể kể những bộ phim lớn nổi tiếng như Napoléon, Gervaise, Anh em nhà Karamazov, Con đường về hướng Tây, Kẻ sát nhân thích âm nhạc, Trong lớp bụi mặt trời, Hồ sơ Odessa, Trưởng giả điên, Khách đến từ Sans-Souci…

Maria Schell có người em trai rất nổi tiếng là diễn viên kiêm đạo diễn Maximiliam Schell, đoạt giải Oscar trong bộ phim Xử án ở Nuremberg, phim cũng đã chiếu ở Sài Gòn thập niên 1960.

Như vậy việc chọn từ “Sến” không hề xuất phát từ một diễn viên điện ảnh tầm thường mà là việc gọi trại tên từ một ngôi sao điện ảnh quốc tế Maria Schell theo giọng hài biếm. Còn vì sao lại chọn tên Maria ? Dạo ấy các trường đại học Sài Gòn còn dạy tiếng Pháp nên giới báo chí Sài Gòn đã chọn cái tên Maria vốn là tên một cô gái Pháp rất phổ cập ở nước này.

Trẻ em đường phố tập tành nhún nhảy bài Mambo Italiano. Các cô gái đợt sóng mới lăng-xê kiểu tóc xõa xượi, mắt xanh Bel, phô trương thân hình… Trên sân khấu phòng trà mọc lên những ngôi sao ca nhạc gào thét, quằn quại như con thanh xà, bạch xà.

Từ Mari Sến thoạt tiên được dùng như một biến âm của Maria Schell để chỉ dạng biến thái này trong sinh hoạt của giới trẻ. Dầu không giống Maria Schell cho lắm, nhưng các Sến cũng tạo được một sức hấp dẫn nhất định. Có bài thơ làm chứng như sau :

9 Maria schell 2Em phải là người em Sến không 

Sao môi em đỏ, ngực em phồng 

Thân hình ngào ngạt mùi son phấn 

Anh muốn gì em, em biết không ? 

Theo giáo sư, nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo :  “Theo tôi, gốc của từ “sến” phải bắt đầu từ chữ “sen” trong nghĩa con sen, là đứa ở, con ở. Xuất phát của từ này ở miền Bắc, thời kỳ Pháp thuộc vào những năm 1930 – 1945; có thể xem là thời của Lý Toét và Xã Xệ, của văn chương Tự Lực Văn Đoàn.

Từ “sen” đọc trại thành “sến” bởi sự khinh bỉ, là tầng lớp thấp, văn hóa kém. Còn nếu ứng dụng vào văn chương, nghệ thuật thì ám chỉ khẩu vị thấp hèn, ít có giá trị. Bàn riêng về chữ “sến” trong “nhạc sến”, tôi nghĩ nghĩa gốc cũng vậy, không thay đổi nhiều lắm.

Giáo sư Cao Xuân Hạo cho rằng từ sến xuất xứ ở từ con sen. Cách giải mã ấy có vẻ hợp từ nguyên (étymologic) nhưng không hợp thực tế. Thực tế là ở miền Nam, rất hiếm người dùng từ con sen để gọi các “ôsin”. Còn ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa thì sau 1954, các con sen, con nụ đã được giải phóng. Dầu trong sến có một phần chất sen Con sennhưng xuất xứ của từ này rất sang:

Sến đến Việt Nam từ Hollywood qua con đường nghệ thuật thứ bảy. Ai đó chế ra từ Mari Sến khá thông minh dí dỏm, hẳn từ trong tiềm thức đã có động cơ phản kháng tích cực, chống lại những thứ đua đòi, thời thượng, lai căng vọng ngoại và rẻ tiền. Âu cũng là bản năng gốc để bảo vệ thuần phong mỹ tục, bảo tồn văn hóa dân tộc. Trong ý nghĩa đó, từ Mari Sến ban đầu, không hề có mục đích miệt thị, đả kích những người đi ở đợ hoặc tầng lớp bình dân laođộng.

Chỉ một thời gian ngắn, từ Mari Sến (hoặc ngắn gọn là sến) trở nên thông dụng để nói về người (cả nam lẫn nữ) về âm nhạc, phim ảnh, hội hoạ, thời trang… và cả ngôn ngữ văn học, cung cách ứng xử trong giao tiếp hằng ngày.

Chưa có một quy định “chuẩn” nào để phân biệt bản nhạc này thuộc loại “sến”, bản kia không “sến” nhưng không biết do đâu mà hầu như tất cả các bản nhạc được sáng tác trước 1975 – nhất là những bản có điệu Boléro, Rumba, Ballade… đều bị quy là nhạc sến (tiếng “sến” được hiểu theo nghĩa dè bỉu, mỉa mai, khinh thị…)…”

Tôi vào Youtube tìm video ca sĩ hát những bài nhạc Sến như : Phố đêm, Phận gái thuyền quyên, Lời kẻ đăng trình, Nhớ người yêu, Duyên kiếp… Hoặc những bài tương tự như vậy thì phần đông là do ca sĩ người Nam hayCa si noidia Trung  hát:  Tuấn Vũ, Trường Vũ, Mạnh Đình, Mạnh Quỳnh, Duy Khánh, Chế Linh, Quang Linh, Thế Sơn,  Đặng Thế Luân, Quang Lê, Thanh Tuyền, Thanh Thúy, Phương Hồng Quế, Sơn Tuyền, Như Quỳnh, Phương Dung, Hương Lan, Phi Nhung, Băng Tâm, Mỹ Huyền…

Ngược lại, tìm ca sĩ hát những bài hát của Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Đức Huy… thì ca sĩ phần đông là người Bắc : Vũ Khanh, Elvis Phương (trường hợp ngoại lệ hiếm có), Sĩ Phú, Duy Quang, Duy Trác, Tuấn Anh, Đức Huy, Tuấn Ngọc, Bằng Kiều, Nguyên Khang, Khánh Ly, Ý Lan, Ngọc Lan, Lệ Thu, Ái Vân, Thanh Lan, Thu Phương,  Khánh Hà, Thái Hiền, Lưu Bích…

Không cần là nhà bác học đại tài được trao giải thưởng Nobel của Thụy Điển, chỉ cần dựa vào hai dữ kiện trên một người có thể phân tích ngay nhạc mà người ta cho là nhạc Sến có những đặc tính như sau:

– Ca sĩ, và nhạc sĩ viết/hát  những bản nhạc này đều là người Nam.

– Lời nhạc mộc mạc, đơn sơ, không bóng bẩy (“Em ơi nếu mộng không thành thì sao ?” Lam Phương)

– Điệu nhạc u buồn, có vẻ rên rỉ, và tương đối dễ hát.

– Nhiều bài được vọng cổ khai thác trong tân cổ giao duyên.

Theo thiển ý của tôi thì bài nhạc tự nó không sến, chỉ vì người hát mà nó trở thành sến. Thí dụ như bài Mộng Dưới Hoa, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương, người Nu ca si 6Bắc :

“Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng 

“Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng 

“Mắt xanh là bóng dừa hoang dại 

“Âu yếm nhìn tôi không nói năng 

Bây giờ chúng ta nhắm mắt tưởng tượng một ca sĩ Nam Kỳ hát :

“Chưa gặp em, tui dzẩn nghỉ rằng, có nàng thiếu nử đẹp như trăng…”

Bảo đảm bài hát hay đến đâu người nghe cũng cảm thấy sến, phần lớn là vì phát âm không chính xác. Về phương diện phát âm không chuẩn thì người Bắc có một lợi điểm vì chính họ cũng phát âm vài chữ sai nhưng người Việt – Bắc hay Nam – lại cho là hay và êm tai, không gọi là sến.

Hãy nghe cùng lời nhạc trên với một ca sĩ Bắc Kỳ hát:

“Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ dzằng, có nàng thiếu nữ đẹp như chăng…

Người Bắc nào cũng đọc âm “r” sai thành “dz”, “rằng” sai thành “dzằng”, và “tr” sai thành “ch”, “trực” sai thành “chực”.

Ca sĩ Tuấn Ngọc, khác với người Bắc bình thường, hát vần tr “trên”, “trăng”, “trúc”, “trước”… thành vần “ch” rất nặng : chên,chăng, chúc, chước…,  vì thế  mỗi lần tôi nghe Tuấn Ngọc hát thì cảm thấy khó chịu vô cùng. Ấy thế mà vợ tôi người Nam nghe thấy hay, không có gì là sến !

Theo lời bình luận trên của http://www.thivien.net/ thì họ không biết ai đã dùng chữ nhạc Sến để ám chỉ loại nhạc tôi vừa mô tả bên trên. Tôi nghĩ người viết bài đó lịch sự nên không dám nói thẳng. Tôi là người điếc không sợ súng nên dám quả quyết là những người miền Bắc (sau 54 vào Sàigòn) không thích nhạc phẩm do người Nam sáng tác, không thích ca sĩ người miền Nam hát, sợ cạnh tranh với nhạc…tiền chiến của nhạc sĩ người miền Bắc viết nên họ đặt ra danh từ nhạc Sến với ám chỉ chê bai.

Ca si ngoai 2

Nói có sách, mách có chứng, tôi xin trưng dẫn một thí dụ rõ ràng:  Nhà thơ Nguyễn Hữu Loan người Bắc làm bài thơ Mầu Tím Hoa Sim rất nổi tiếng nói về một cô gái lấy chồng đi lính, chồng không chết mà cô ta chết.

Bài thơ này được hai ca sĩ phổ nhạc : một là do nhạc sĩ Dzũng Chinh, nguời Nam, tựa đề Những Đồi Hoa Sim, và một là do Phạm Duy, người Bắc, tựa đề Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà.

Bài Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà (giọng nhạc lên xuống, nhanh chậm, cầu kỳ hơn Ngã Bẩy SàiGòn) của Phạm Duy chỉ có Elvis Phương, Vũ Khanh, Duy Quang hát. Trong khi bài Những Đồi Hoa Sim  chỉ có ca sĩ người Nam trình bày: Phương Dung, Tuấn Vũ, Thanh Tuyền, Như Quỳnh. Hỏi mười người Bắc thì chín người sẽ nói là bài Những Đồi Hoa Sim là nhạc Sến.Vinh Su

Nếu người Bắc cho rằng lời nhạc bình dị là một yếu tố biến một bài nhạc thành nhạc Sến, tôi cực lực phản đối, khiếu nại đến Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ.

Tôi trưng dẫn thí dụ bài Nhớ Người Yêu   “Ước gì mình đừng ngăn cách, Ước gì nhà mình chung vách, Hai đứa mình thức trắng đêm nay.” (Câu cuối cùng  được đổi lại rất thịnh hành: “Anh khoét tường anh đến với em”).

Tôi bảo đảm anh nhạc sĩ Bắc, Trung, Nam, Tây, Tầu nào cũng đều ước ao em ở gần nhà để mình khoét tường đến thăm. Cái khác biệt là người Nam nói huỵch tẹc ý nghĩ của mình, trong khi Bắc Kỳ thì khách sáo, trong lòng  thì muốn lắm đấy nhưng ngoài mặt giả vờ “em chả, em chả…”, không dám viết thật sự ý nghĩ của mình qua  lời nhạc.

Tuy tôi là người Bắc nhưng thơ tôi viết không thuộc loại “lên mây”, nhẹ nhàng, bóng gió. Ngược lại, thơ tôi bình dị, đơn sơ, chất phác, rất giống như lời của những bài nhạc Sến. Nếu tôi là người Nam, là nhạc sĩ phổ chính thơ của tôi thành nhạc thì bảo đảm người Bắc sẽ phân loại nhạc của tôi thuộc loại nhạc Sến.
Nhưng tôi là người Bắc, thành ra thơ tôi có phổ nhạc Sến đến đâu người Bắc cũng không bao giờ gọi là Sến. Tôi muốn chứng minh điều đó bằng cách bây giờ sẽ học Tre con 9nhạc cấp tốc để phổ vài câu thơ thành nhạc:

Cầu Bông có một đống sình,

Nơi mười năm trước chúng mình quen nhau….

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,

Tình mất vui khi đã trọn câu thề.

Anh yêu em, em làm khó dễ trăm bề,

Tối nay ân ái, em sẽ chết về tay anh…..

Thương em mấy núi cũng trèo,

Hng Huynh v Yen 3Nhưng nếu em mập quá, thì khỏi trèo em ơi……

Ước sao ăn ở một nhà,

Em lo dọn dẹp, anh bỏ nhà đi chơi.…….

Trăng rằm mười tám trăng lu,

Lấy chồng thợ máy, con cu cũng dính dầu.(theo Nguyễn Tài Ngọc)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo Van nghe

TRƯỚC, SAU

.thụyvi

Chưa biết thằng nào trước thằng nào,

Thằng nào đi trước, thằng nào sau.

Ði sau, đi trước cùng đi cả,

Thằng thì đi trước, thằng đi sau.

Không thằng nào nói tao đi trước,

Không thằng nào nói tao đi sau.

Thằng đi sau lậy thằng đi trước,

Thằng đi trước kệ thằng đi sau.

Ði sau, đi trước rồi đi cả.

Théc méc làm chi chuyện trước sau !

Bài thơ trên của ông Hoàng Hải Thủy được phóng trên “nét” từ mấy năm trước nhưng còn “ăn khách” lắm, bằng chứng mới đây ngay ngày hôm nay kỷ niệm mừng chàng của tôi thất thập, bài thơ có vẻ như tếu táo trửng giởn được bạn bè đem ra làm đề tài bàn tán râm ran.

Bài thơ, cũng như hoàn cảnh được tác giả kể lại như sau :

“…Năm 2006, Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ nhiệm Bán Nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong, từ trần ở Virginia, thọ 84 tuổi. Uyên Thao, Tạ Quang Khôi, Vương Ðức Lệ và tôi — bốn chúng tôi sống gần nhau ở Virginia, gần Hồ Anh — tiễn đưa Hồ Anh tới nghiã trang. Lúc trở về, trong xe, tôi nói :

– Bốn thằng mình đây, thằng nào đi trước ?

Tạ Quang Khôi – anh cao tuổi nhất trong chúng tôi, sinh năm 1930 – nói ngay :

– Tao đi trước.

Vương Ðức Lệ nói :

– Chưa chắc.

Ba năm sau, Vương Ðức Lệ là người “đi trước” trong 4 anh em chúng tôi. Trước linh cũu Vương Ðức Lệ, tôi nói lời tôi đã nói với hương linh Minh Vồ Nguyễn Văn Minh ở Sài Gòn năm 1992 :

– Khi người ta đi ra khỏi cõi đời này, người ta đi xuống hay người ta đi lên, khi chúng ta ra khỏi cõi đời này, chúng ta đi ngang. Lệ sang bên ấy trước, chúng tôi sang sau.

Ðưa Chủ nhiệm Hồ Anh đến nghĩa trang, trên đường về tôi làm bài thơ này…. (ngưng trích).

Đối với tôi, bài thơ này không vui, có lẽ nếu mười mấy năm trước nghe bài thơ này sẽ cười khì. Bây giờ vợ chồng đứa 60 đứa 70, nghe bài thơ tự nhiên thấy chột dạ !

Tiệc tan, tôi về phòng nhưng nhưng âm hưởng bài thơ nhắc sự chia lìa ly tan vĩnh biệt trong nay mai khiến tôi bồi hồi, đầu óc như bồng bềnh một nỗi buồn tang tóc, lơ lửng thấm thiá hắt hiu về hư ảo của con người làm tôi không làm sao ngủ được. Tôi nằm thiêm thiếp gợi nhớ về những khuôn mặt của những người quen, thân, những người còn sống, những người đã ra đi…. trong sự ôn mê dật dờ mơ hồ bỗng nhiên tôi lại nhớ đến chị Hiền. Nhớ đến quang cảnh đám tang anh Hiền qua đoạn phim được ghi lại mà hình ảnh nổi bật ám ảnh tôi nhất là đôi mắt của chị lúc đó.

Trong đám tang, hình ảnh người quả phụ rũ rượi khiến ai nhìn cũng đau xót, nhưng tôi lại chú ý đến đôi mắt của chị hơn, đôi mắt của chị đã ám ảnh tôi khôn nguôi vì trong đôi mắt sưng tấy vì khóc ấy tôi lại thấy được ánh mắt ngỡ ngàng trong sự kinh ngạc sững sờ và đồng thời như tuyệt vọng thảng thốt chới với.

Anh Hiền và chàng của tôi là bạn cùng khoá, riêng tôi và chị Hiền tuy có chút thân thiết nhưng chưa gặp nhau bao giờ, vì thế sau khi anh Hiền ra đi, đời sống của chị hiện nay như thế nào tôi càng mù tịt vì chị không than thở cũng như tôi ý tứ không hỏi, không khươi lại nỗi đau, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự câm nín chịu đựng cố tình ra vẻ bình thản trong nỗi tịch liêu của chị qua những lá thư qua lại giữa bạn bè còn lại của anh. Tâm hồn nhạy cảm của tôi mường tượng ra được nỗi lặng thinh cô đơn khi chị đâu đó trở về – chắc chắn, hẳn nhiều lần chị ao ước trong ngôi nhà ấm áp quen thuộc kia, khi chị mở cửa – có đôi mắt thật dịu dàng và nụ cười rộng hết cở cùng với vòng tay của anh đang đón chờ! Và, tôi cũng kịp hình dung ra được khoảnh khắc thất vọng và nét mặt cực kỳ đau đớn khi chị thấy chung quanh vắng không và thất thần nhận ra sự trơ trọi còn lại của mình.

Có lẽ cơn chấn động về nỗi mất chồng trong chị đã lắng rồi, đã dịu rồi nhưng tôi biết nỗi buồn bây giờ mới trải rộng, mới thăm thẳm, mới thấm thiá thật dễ sợ phải không chị?  Dù chị chưa bao giờ kể lễ tâm sự mình, bởi chị là người biết chịu đựng, biết kiềm chế không làm cho các người thân chung quanh phải lo lắng hoảng sợ nhưng trong đáy sâu của trái tim chị cất giữ những góc ký ức của chồng cho riêng mình như báu vật và sẽ mang về nơi thiên cổ cùng anh…

Nước Mỹ đang dịu dần ánh nắng, đang bước qua những hỗn độn những ngày lễ lớn nhỏ của mùa Hè, cũng như các đứa cháu ngoại, cháu nội của tôi đã qua rồi những nôn nao cho những ngày tựu trường đầy háo nức và đang hoà nhập trôi đều với những trật tự cố hữu tiếp theo….

Đời sống cũng đang trôi và mỗi buổi sáng thức dậy chàng và tôi còn nhìn thấy nhau – như bây giờ chàng còn pha cho tôi ly café – còn nhìn nhau bằng ánh mắt nâng niu – còn quan tâm nhau bằng những chăm chút nhỏ nhặt – còn được sánh vai nhau đây đó – còn được yêu thương nhau, ôm nhau, hôn nhau – còn được cằn nhằn nhau – còn được nhắc với nhau những kỷ niệm – còn được thêm với nhau những người bạn – còn được thẳng thắn chia sẻ những suy nghĩ riêng tư, thậm chí còn cải nhau sôi nổi – còn được giận hờn nhau – còn được  đỡ đần nhau – còn được chọc ghẹo nhau như trẻ thơ – còn được nắm bàn tay còn nóng hôi hổi để biết còn có nhau…

Cầu mong cho những cặp vợ chồng sống trọn vẹn từng phút từng giây cho đến ngày người này tiễn người kia.

thụyvi – Hầm Nắng

Logo Ca nhac

LK Sen– Nhạc vàng trữ tình sến buồn đêm khuya (0:22’)

https://youtu.be/sbkeZG7GLo8

– LK nhạc sến trữ tình hay nhất (1:22’)

https://youtu.be/knaKNAfSrT0

– Những ca khúc hay nhất của Chế Linh (2:09’)

https://youtu.be/WV0YT6Wp19k

01/. Chuyến Đi Về Sáng – 02/. Thuyền Xa Bến Đỗ – 03/. Người Em Xóm Đạo – 04/. Tạ Từ Trong Đêm – 05/. Sau Lần Hẹn Cuối – 06/. Liên Khúc Chế Linh – Tuấn Ngọc – Che linh07/. Làm Dâu Xứ Lạ – 08/. Nửa Đêm Biên Giới – 09/. Chuyện Tình Không Suy Tư – 10/. Hái Hoa Rừng Cho Em

11/. Tình Chết Theo Mùa Đông – 12/. Áo Em Chưa Mặc Một Lần – 13/. Lính Trận Miền Xa – 14/. Thành Phố Buồn – 15/. Lợi Cho Người Tình Phụ – 16/. Vùng Trời Xanh Kỷ Niệm – 17/. Lá Thư Đô Thị – 18/. Đoạn Tái Bút – 19/. Trong Tầm Mắt Đời – 20/. Ngoại Ô Đèn Vàng

21/. Dấu Tình Sầu – 22/. Xin Yêu Tôi Bằng Cả Tình Người – 23/. Ngày Sau Sẽ Ra Sao – 24/. Những Chuyện Tình Mong Manh – 25/. Bài Hát Cho Người Kỹ Nữ

– Liên khúc nhạc trữ tình buồn nhất (2:00’)

https://youtu.be/7HbfWMQd9Yw

01/ Đà lạt hoàng hôn – 02/ Tôi không cô đơn – 03/ Tâm sự đời tôi – 04/ Sao anh nỡ Tinh buonvội lấy chồng – 05/ Nhẫn cỏ cho em – 06/ Lời kẻ đa tình – 07/ Không có anh – 08/ Giọt sầu rơi – 09/ Được tin em lấy chồng – 10/ Đời tôi cô đơn

11/ Đôi mắt người xưa – 12/ Đập vỡ cây đàn – 13/ Chuyện người đan áo – 14/ Chuyện hợp tan – 15/ Chiều nghe biển hát – 16/ Biển tình – 17/ Bài tình ca cho em – 18/ Thế giới anh và em – 19/ Tâm sự người hát nhạc buồn – 20/ Tình đến rồi đi

21/ Xin gọi nhau là cố nhân – 22/ Buồn – 23/ Chút kỷ niệm buồn – 24/ Không giờ rồi – 25/ Sao anh nỡ đành quên

– Hùng Cường & Mai Lệ Huyền – Kích Động Nhạc (3:53’)

https://youtu.be/1qfW7c8wp7w

– Tuyển tập những ca khúc nước ngoài bất hủ thập niên 80 (1:20’)

https://youtu.be/cBoqghGaw2U

00:00 500 Miles 03:09 All By Myself 07:11 All I Have To Do Is Dream Nhac ngoai quoc09:46 All Out Of Love – 13:37 Because I Love You – 16:54 Careless Whisper 21:58 Cherish 26:40 Happy Together 29:36 Hello 33:46 Hotel California 40:17 How Can I Tell Her 44:35 I Just Called To Say I Love You 48:58 Lemon Tree 52:09 Love Is Blue 55:19 Oh Carol 56:49 Papa

01:00:06 Rhythm Of The Rain 01:02:40 Sealed With A Kiss 01:05:25 Speak Softly Love 01:08:28 Still Loving You 01:13:01 That’s Why you Go Away 01:17:10 Top Of The World

Quế Phượng chuyển tiếp