TRƯỜNG CŨ NGƯỜI XƯA (5)

Logo Tam Su cung nhau

Hng Vo minh LyGHÉT MÀ THƯƠNG

Bài viết cũ mà mới về Cô Ngoạn

Xin phép Cô cho tụi em phổ biến lại bài viết của bạn đồng môn Nguyễn Văn Danh từ năm 2001 sau khi Danh đến thăm Cô. Bài viết có nhiều chi tiết hay mà chắc là nhiều bạn chưa biết cũng như em vậy. Mới đó mà đã mười lăm năm trôi qua. Em xin giữ trọn vẹn tinh thần bài viết – với sự đồng ý của Danh – để tụi em cùng nhớ lại một khoảnh khắc thật đẹp của tuổi học trò. Em chỉ chuyển đổi bài viết từ một phiên bản cũ khi viết tiếng Việt sang phiên bản tiếng Việt của Windows 10. Xin cám ơn tâm tình của Cô và phóng sự hấp dẫn của Danh.

Võ Minh Lý

Hng Ng Van Danh 5GHÉT MÀ THƯƠNG

Ghét và thương là hai khía cạnh đối kháng phức tạp trong tình cảm, nhứt là trong lứa tuổi học trò, khi tính tình chưa thành hình rõ rệt thì hai yếu tố này lại có dịp tha hồ tung hoành như con rối trong tâm lý ngây thơ lúc đó. Đối với bạn học, trong lúc chơi đùa, hay đôi khi ngay cả với Thầy Cô.

Nói theo Cô Nguyễn Lệ Dung dạy Triết ngày xưa thì Ghét và Thương thuộc về “phạm trù mâu thuẫn” của con người, tiền đề là ghét, phản đề là thương thì tổng đề rất ư là rắc rối. Như trường hợp của Thầy Tổng Giám Thị Lê Mộng Ngọ thì có lẽ có nhiều anh học sinh Hồ Ngọc Cẩn đồng ý với mệnh đề này.

Cứ vào đọc lại cảm tưởng của các anh trong Diễn Đàn LVD-HNC thì sẽ thấy lúc các anh còn đi học, không anh nào lại không lo sốt vó với Thầy Tổng, nếu lúc đó gọi là thương thì không đúng với thực tế và có thể bịđụng chạm, bây giờ sau hơn 30 năm, các chàng học trò trẻ, nông nổi, háo thắng ngày xưa đã bước vào tuổi trung niên, qua rồi cái thời “ngựa non háo đá” mà qua kinh nghiệm sống đã khiến tính tình chững chạc hơn, HNC thay Tieu 2nếu đã có gia đình và có con thì lại càng thấm thía những lời răn đe của Thầy Cô ngày xưa để hướng dẫn con mình.

Bây giờ gọi tình cảm đối với Thầy Cô là ghét thì lại cảm thấy hổ thẹn với chính mình. Phần tình cảm còn lại là thương, thương và mang ơn với tất cả tấm lòng.

Càng về sau chúng ta càng thấy quả thật học trò “phá như quỷ” mà lắm lúc nghĩ lại, thấy những trò nghịch ngợm của chúng tôi sao quáư ma mãnh. Nếu bình tâm đặt mình vào vai trò của Cô Thầy thìấn tượng sẽ ra sao ? Có lẽ có một chút ghét lẫn một chút thương. Cô Thầy với tình cảm phức tạp này thường là thiểu số, nhưng những kỷ niệm để lại thì lại được nhớ rất lâu. Một trong những trường hợp đặc biệt đó là Cô Trần Thị Ngoạn dạy Toán chúng tôi ở trường HNC.

Cô Ngoạn sống và lớn lên ở Hải Phòng, từ năm 1949 đến 1953 học Đệ Nhất Cấp tại trường Ngô Quyền, sang năm 1954 thì chuyển ra học Trưng Vương ở Hà Nội. Khi đi vào Nam thì học nhờ tại trường Gia Long trong Sài Gòn để thi Tú Tài I năm 1955, sang năm sau thì vào Chu Văn An học lớp đệ Nhất.

Co Ngoan 1Sau khi đậu Tú Tài II, qua những lời khuyên của các giáo sư, Cô Ngoạn vào Cao Đẳng Sư Phạm học môn Toán, thông thường nữ sinh viên vào Sư Phạm theo môn Toán không được nhiều, trong năm Cô học chỉ có 2 người là nữ, ngay cả năm sau con số vẫn chỉ là 2. Lúc đó trường Cao Đẳng Sư Phạm chưa trở thành Đại Học Sư Phạm, thời gian học chỉ có 2 năm, người điều hành trường lúc bấy giờ là Giáo Sư Trương Công Cừu.

Giáo viên khi ra trường phải chọn một trong ba nhiệm sở ở tỉnh, hiếm khi nào được chỉ định dạy ở Sài Gòn như nhiệm sở đầu tiên, Cô Ngoạn chọn trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt. Lúc bấy giờ tình cảm với Thầy, người bạn đời sau này, đã đến lúc chín muồi. Thung lũng tình yêu, đồi Cù và rừng thông trong sương mù thôi thúc Cô lập gia đình và trở lại Sài Gòn.

Sau một năm dạy ở Đà Lạt, nhờ người cậu làm Đổng Lý Văn Phòng Bộ, Cô Ngoạn chuyển về trường HNC niên học 1959-1960. Năm sau Cô lại lên Ban Mê Thuột một năm để theo Thầy được bổ nhiệm làm Chánh Án trên đó. Khi vòng lại trường, Cô dạy liên tục ở HNC suốt một thời gian dài. Cô vẫn còn nhớ cảm giác lúc vừa mới về trường phải đối phó với học trò “phá như quỷ”: sao dễ ghét thế.

Cô Ngoạn dạy rất nhiều thế hệ học trò HNC từ những năm 60, hỏi lại các lớp đàn anh trước tôi thì ai cũng nhớ Cô vì ấn tượng khó quên: ai cũng than sao Cô “khó quá”.

Năm 1975 trường Hồ Ngọc Cẩn đổi tên thành trường Nguyễn Đình Chiểu nhưng chưa chuyển hẵn thành trường cấp một như hiện nay, Giáo Sư cấp II như Cô chuyển dần sang dạy trường Thánh Mẫu vàTrương Công Định. Từ năm 1976 Cô sang dạy trường Hoàng Hoa Thám. Mãi đến năm 1981, dưới sự hướng dẫn của Thầy vừa đi học tập về, Cô mới bắt đầu tập đi xe đạp để có thể tự đi dạy một mình, không phải nhờ Thầy như lúc trước và các con sau này đưa đi rước về hằng ngày. HNC Ky niem 1Sang năm 1982 thì Cô dạy hẳn ở trường Marie Curie cho đến khi về hưu năm 1989 như một Giáo Sư chính nghạch thuộc biên chế nhà nước.

Tháng 8/1991, Cô bị tai nạn té xe khiến Cô nửa tỉnh nửa mê suốt cả tuần lể ở bệnh viện Chợ Rẫy, vì có liên quan đến não. Cô cho là bị ảnh hưởng phần nào đến trí nhớ của mình, nhưng thật ra Cô nhớ rất nhiều và rất rõ. Cô đã chỉ và múa cho tôi xem một cách nhuần nhiễn 37 thức Thái Cực Quyền mà Cô đã tập chung với nhóm Giáo Chức lúc còn đi dạy ở Việt Nam. Để đi đúng nhịp điệu phải di chuyển bằng động tác liên tực và chậm rãi khoảng nửa tiếng đồng hồ, nếu trí nhớ kém thì không thể đi hết các đường quyền này. Qua Mỹ Cô học thêm Thái Cực Quyền của Tàu chỉ có 18 thức.

Ngày 13/9/1995, để lại 2 người con có gia đình ở quê nhà, Cô cùng Thầy và 2 người con còn độc thân qua Mỹ. Hiện tại Cô và Thầy sống trong một chung cư rất xinh và gọn ở San Jose, một người con đã học ra trường và ra ở riêng, người con còn lại vì tiếng gọi của con tim đã vòng trở lại Việt Nam từ tháng 4 năm 1996.

Bốn mươi năm đã qua, từ khi Cô bước vào nghề “gỏ đầu trẻ” đến giờ, biết bao nhiêu là đổi thay, biết bao là niềm vui nỗi buồn.Cuu giao su 3

Đối với Cô, tỉ lệ ghét và thương lúc trước đã thay đổi nhiều, cái ghét như mất dần với thời gian, chỉ còn lại cái thương, thương những thế hệ học tròcủa mình hàng hàng lớp lớp dấn thân vào đời, trong giai đoạn nhiều trăn trở nhất của quê hương.

Và đối với chúng tôi, Cô Ngoạn “khó tính” ngày nào bây giờ rất dễ thương. Bằng phép mầu của thời gian, những trứng hột vịt trên sổ điểm đã biến thành những quả trứng vàng, gắn chặc mãi vào trong kýức của những anh chàng học trò phá phách mà trong lòng đang gặm nhắm niềm hối lỗi ăn năn.

Cô hỏi tôi có biết người cháu của Cô cũng là học trò HNC ra Tú Tài năm 1972 tên Trần Gia Hội, hiện đang ở Úc.

Nguyễn Văn Danh

Co Ngoan 3Em Danh

Từ hôm em rời San Jose, Cô bận quá nên không check Mail. Hôm qua Cô vừa nhận được thư của Thanh Tịnh viết ngày 31/7/01, có kèm theo bản in bài viết “Ghét mà Thương”.

Ngày em đến thăm,rất vui vì gặp lại trò cũ, Cô đã chân tình thổ lộ những điều em muốn biết về Cô. Không dè Cô đã gặp một “phóng viên chiến trường” khá thạo nghề đó.Danh làm kí giả được đấy. Tuy còn chỗ chưa đúng lắm, tuy không quan trọng, nhưng sợ ai biết sẽ nói là em ghi sai. Trường Cao Đẳng Sư Phạm Cô đã học là hậu duệ của Cao Đẳng Sư Phạm ở Hà Nội, có từ thời Pháp thuộc.

Lúc còn cai trị, Pháp chỉ mở 2 trường Đại học ở Hà Nội là Đại Học Luật khoa và Đại Học Y Khoa. Dân Nam và Trung cũng phải ra Hà Nội học, ai có tiền thì sang Pháp. Các ngành học khác, như Sư Phạm Canh Nông.. chỉ là Cao đẳng. Sau này (khoảng đầu 60) Sài Gòn mới có trường Đại học và Cao Đẳng Sư Phạm trở thành Đại Học Sư Phạm, lúc đầu học 3 năm, sau học 4 năm.

Cuối thập niên 60 hay đầu 70 gì đó, một số giáo chức xuất thân từ Cao Đẳng Sư Phạm có đủ tiêu chuẩn (làm Giám học hay Hiệu trưởng ít nhất 2 năm hoặc dạy liên tục cấp 3 từ 5 năm trở lên) được chuyển ngành thành Giáo sư Trung Học Đệ 2 Cấp.cong-truong Cô ở trong những người này nên năm 1976 chuyển sang trường cấp 3 Hoàng Hoa Thám là vậy đó.

Thân phụ Cô – cũng là giáo chức – đã dặn Cô – khi Cô mới vào nghề – là: dạy học thì phải “nghiêm nhưng không nghiệt”, Cô đã làm theo trong xuốt cuộc đời dạy học, nhưng đôi lúc Cô hơi nghiêm quá phải không ? Vào lớp là phải mang bộ mặt lạnh lùng, ra khỏi lớp mới trở lại con người thật. Sau này lớn lên, chắc đa số các em đã hiểu Cô hơn.

Các Cô mới được đón tiếp Cô Diệu Hương ở San Jose, cuộc hội ngộ thật lý thú. Kỳ picnic của liên trường vừa qua cũng vui lắm, Nếu có nhiều thì giờ Cô sẽtheo dõi DiễnĐàn của các em.

Chúc Danh cùng gia đình mọi sự tốt lành

Cô Ngon

Hng Pham QuocTrong buổi picnic Triêm và tôi thay phiên chọc bà “Ngoại”. Bà cứ quay sang cô Anh than thở : “Đấy chị thấy chưa ? Bây giờ mà hai đứa còn quỷ sứ như thế này đấy. Lúc trước tôi mà không khó thì chỉ có nước khóc như chị thôi”. Một lát sau Triêm mời : “Mời Cô ra chụp ảnh lưu niệm với hai thằng khốn nạn (Triêm và tôi)”.

Cô bụm miệng : “Ấy chết ! Thế hai anh quỷ quái thế nào mà bị tôi mắng nặng thế”. Triêm chọc thêm : “Thế cô không nhớ trong lớp em ai cũng là thằng khốn nạn hết sao ?” Cô lo lắng hỏi nhỏ:”Ngày trước tôi tệ đến thế à ?” Triêm cười to lên :”Không em chỉ nói cho vui thôi mà cô cũng giật mình”. Cô cười thật tươi, mặt đỏ lên quay sang cô Anh : “Chị có thấy không, hai tên quỷ sứ nầy chờ đến 40 năm sau tìm đến trả thù tôi đấy”. Cô cười mà hai đứa tôi cũng cười, ghét và thương vô cùng

Phạm Quốc

Sg Bui Duc SanhPHẢN HỒI : Tôi học cô Ngoan năm 1963 lúc đó cô đang mang bầu nên hơi khó tính. Nhờ đó chúng tôi mới giỏi Toán. Nửa năm sau thầy Quang hiệu trưởng trường trung học Tây Nịnh về dạy thế. Kỳ thi trung học đệ nhứt cấp năm do lớp tôi môn toàn ai cũng đạt điểm cao. Tôi chưa có điều kiện để về thăm cô. Nhung nhờ các bạn có những bài viết như thế này đọc lại sao cảm thấy bồi hồi xúc động. Rất cảm ơn các bạn.

Bùi Đức Sanh NK 60-67

Logo nhan vat

9 Obama 1CHUYỆN VỀ NGƯỜI MẸ

CỦA TT OBAMA

Đương kim Tổng thống Mỹ Barack Obama viết trong một cuốn hồi ký “Bà là một phụ nữ kiên định và táo bạo. Với khao khát kiếm tìm cái mới, bà không chịu bó buộc mình trong những gì đã biết”.

Những quyết định của người mẹ táo bạo và quyết đoán giúp cậu bé Obama trưởng thành và hoàn thiện mình hơn trong những năm tháng sống và học tập tại Indonesia .

Cuộc sống vốn là một chuỗi dài những mâu thuẫn. Và cuộc đời của thân mẫu Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng là sự tổng hợp của rất nhiều điều trái ngược. Bà S. Ann Soetoro, người mẹ trẻ mang học vị tiến sĩ nhân chủng học, là một phụ nữ da trắng đến từ Mỹ nhưng lại yêu tha thiết cuộc sống ở Indonesia. Là con người thực tế nhưng lại đa sầu, đa cảm, ở bà người ta tìm thấy những điều khác biệt, một người mẹ đã nuôi dạy con trai, Tổng thống Mỹ Barak Obama, thành tài.

Cuộc đời bà tuy ngắn ngủi nhưng phải trải qua không ít sóng gió. Hai lần yêu, hai lần kết hôn là hai lần bà phải đau nỗi đau tan vỡ. 9 Obama 2Những người đàn ông đến nhưng không đem cho bà cuộc sống hạnh phúc không phải bởi họ không tốt mà do bà vốn là người phụ nữ nhiều tham vọng. Với bà, cuộc sống không phải là mơ và nhiều lần bà phải tự đưa ra những quyết định ảnh hưởng tới cả cuộc đời và không ít trong số đó thất bại. Là con người đa sầu đa cảm, tuy dễ dàng rơi lệ song người phụ nữ ấy lại cứng cỏi khác thường khi vượt qua bao giông tố cuộc đời, quyết đoán và táo bạo trong công việc.

Tổng thống Mỹ Obama khẳng định, ông bị ảnh hưởng rất nhiều từ người mẹ quá cố và bà thật sự là một người rất đặc biệt, đặc biệt tới mức khi con trai bà lên nhậm chức, có hẳn một bộ phim tái hiện lại cuộc đời của bà được dựng lên.

Có một điều thú vị là bà có tới 4 cái tên, mỗi tên gắn với một chặng cuộc đời bà.

Cô bé Stanley Ann Dunham

Cái tên Stanley, một cái tên đậm chất nam tính, đã phản ánh được ước vọng có được đứa con trai của cha mẹ bà. Cũng vì cái tên Stanley mà suốt thời thơ ấu bà bị bạn bè châm chọc rất nhiều. Sinh ra trong một gia đình buôn bán nội thất, cha lại là người ưa dịch chuyển, lúc nhỏ bà chuyển nhà tận 5 lần, từ Kansas tới California, đến Texas và cả Washington và ở cho tới trước khi Stanley tròn 18 tuổi.

Sinh sống tại một hòn đảo nhỏ ở Washington suốt mấy năm trung học, 9 Obama 3từ nhỏ bà đã ham học hỏi và đặc biệt yêu triết học. Bà tham gia một khóa học cao cấp về triết học và thường xuyên lui tới quán cà phê Seattle để nghe luận bàn. “Stanley là một cô gái thông minh, nhưng có vẻ hơi trầm”, một người bạn trung học của bà nhận xét, tuy nhiên, bà rất quan tâm tới bạn bè và không bỏ qua bất cứ sự kiện nào thời đó.

Sau đó, dù bà đỗ vào Đại học Chicago nhưng cha đẻ bà lại không đồng ý vì lo bà còn quá trẻ để tự xoay sở cuộc sống tự lập. Khi bà tốt nghiệp cấp 3, một lần nữa bà phải miễn cưỡng theo gia đình tới lập nghiệp tại Honolulu, Hawaii, và ở đây, nhiều biến động mới xảy đến với cuộc đời bà.

Trở thành bà Barack H Obama

Gặp gỡ và yêu Barack Obama Sr., cha đẻ của Tổng thống Mỹ Obama, sau này là một bước ngoặt đối với bà Stanley. Chuyển tới nơi mới, bà cũng quyết định đổi tên thành Ann cho mềm mại và dễ nghe hơn. Cũng ở đó, bà gặp Obama Sr. trong một lớp học tiếng Nga. Người gốc Phi đầu tiên đi học ở đấy gây ấn tượng vô cùng đặc biệt đối với bà. Khác với bà khi đó, một thiếu nữ khá khép mình thì ông lại là một người vô cùng sôi nổi. Luôn là tâm điểm của đám đông, cậu học sinh da đen thường xuyên được phát biểu 9 Obama 4trong các cuộc tọa đàm tôn giáo, được một số tờ báo địa phương phỏng vấn và viết bài. 

“Ở cậu ấy có một sức lôi cuốn kỳ lạ”, Neil Abercrombie, đại biểu quốc hội Hawaii, từng là bạn đại học của Obama (cha) kể lại “tài hùng biện của cậu ta thu phục được tất cả mọi người, kể cả những người kỹ tính nhất”. Ông thường là tâm điểm trong những cuộc trò chuyện, luận bàn chính trị, bàn về chiến tranh, về vấn đề bình đẳng… Trong khi mọi người lắng nghe và rôm rả cùng cậu bạn Obama (cha) thì Ann lại chọn cho mình một góc khuất, lắng nghe những câu chuyện của họ từ xa. Hiếm khi Ann phát biểu, mà thường chỉ lặng im quan sát.

Mọi người biết Obama đang qua lại với một phụ nữ da trắng, nhưng họ không quá bận tâm hay soi sét điều đó. Bởi đây là Hawaii, một vùng đất “pha tạp”, có nghĩa là không có sự cấm đoán một người da trắng yêu một người da màu. Và nếu như ở các bang khác, việc kết hôn với người da màu khi đó là một điều cấm kị thì ở đây luật pháp hoàn toàn chấp thuận điều đó.

Và ngày 2/2/1961, vài tháng sau ngày quen nhau, cha mẹ Obama đã chính thức kết hôn tại Maui. Khi đó, Ann đã mang bầu Obama 3 tháng. Bạn bè không ai biết về đám cưới của họ cho đến tận sau này. Không ai hiểu vì sao hôn lễ lại được bí mật tổ chức như vậy, 9 Obama 5thậm chí cả Obama sau này cũng không được mẹ kể về điều đó. “Nếu bà chưa qua đời, có thể tôi sẽ hỏi rõ bà về điều này”, ông Obama từng chia sẻ.

Và cậu bé Obama ra đời, mang trong mình hai dòng máu Mỹ và Kenya. Khi con trai vừa tròn 1 năm tuổi, cha ông quyết định tới Harvard để tham gia khóa học tiến sĩ kinh tế. Và rồi, cha của Obama muốn quay trở lại Kenya để xây dựng quê hương và ông muốn đưa vợ con theo. Tuy nhiên, biết ông đã có một người vợ trước ở đó, bà Ann không theo ông. Bất đồng quan điểm đã khiến cuộc hôn nhân tan vỡ.

Điều mà bà làm là điều vô cùng mới mẻ thời đó, chưa có một phụ nữ da trắng nào kết hôn với một người da màu, sinh con và ly hôn như bà. Quyết định táo bạo khiến cuộc sống của Ann khó khăn hơn. Người phụ nữ thiệt thòi này phải gồng mình để trang trải tiền thuê nhà và nuôi con một mình. Đáng lẽ, cô gái trẻ ấy hoàn toàn có thể nhồi nhét vào đứa con trai đầu lòng là Obama lòng hận thù người cha. Nhưng không, Ann vẫn dạy con yêu người cha ở xa và thường xuyên giữ liên lạc với ông.

Trở thành S. Ann Dunham Soetoro

Khi cậu con trai lên 2 tuổi, khát khao học lại trỗi dậy, bà quay lại trường đại học. Cuộc sống càng nhọc nhằn và thiếu thốn hơn, cô phải sống dựa vào vào bố mẹ đẻ. Nhưng đó cũng là lúc cô gặp và thương mến một sinh viên ngoại quốc tên Lolo Soetoro. Và lời câu hôn Lolo đề nghị năm 1967 đã được bà chấp thuận bởi thấy ông là người đàn ông hiền lành, vui vẻ và rất thương yêu con trai bà (lúc đó Obama lên 6 tuổi).

Mất hàng tháng trời để hai mẹ con thu xếp và theo ông về Indonesia. Sau một hành trình dài, ba người đặt chân tới quê hương của Lolo, thật ngoài sức tưởng tượng của hai mẹ con “bước xuống máy bay, đường băng như bị tróc lên bởi cái nóng và nắng gắt như trong hỏa lò”, Obama ghi lại hồi ức của mình “tôi nắm chặt lấy tay mẹ, và tự 9 Obama 6nhủ sẽ bảo vệ bà”.

Nhà của Lolo lại nằm ở ngoại ô Jakarta, nơi không có điện, đường phố cũng chưa được trải nhựa, lại đang là thời kỳ chuyển giao chế độ ở Indonesia và lạm phát tăng cao tới 600% khiến mọi thứ đều khan hiếm. Ann và con trai là những người ngoại quốc đầu tiên đến sống ở khu ổ chuột này. Cậu bé Obama lúc đó, muốn chơi với lũ nhóc hàng xóm liền leo lên bức tường rào đập đập tay giả bộ làm chú chim lớn, tạo ra âm thanh vui tai. “Điều này khiến bọn trẻ nghèo bật cười”, cô Ikranagara hàng xóm của họ kể lại, và rồi chúng chơi với nhau như thân quen.

Obama được gửi tới học một trường công giáo gọi là trường tiểu học Franciscus Assisi tại đây. Là người ngoại quốc, lại thông minh, sáng dạ hơn lũ trẻ ở đó, Obama nhanh chóng thành tâm điểm. Bị gọi là “thằng da đen”, nhưng cậu bé không để bụng, trái lại còn tỏ ra thích thú khi được chơi với bọn trẻ.

Còn bà Ann không kìm được lòng trước hoàn cảnh của những con người khốn khổ nơi đây, cứ liên tục cho tiền những người ăn mày tới trước cửa, đến nỗi mà ông Lolo phải nói với Obama rằng “mẹ con có trái tìm yếu mềm quá”. Nhưng khi hai mẹ con bà dần thích nghi và yêu cuộc sống của người dân nghèo Indonesia thì cha dượng Lolo lại ngày càng tây hóa. Ông được thăng chức cao tại một công ty dầu khí của Mỹ và chuyển cả gia đình tới một khu phố sạch đẹp hơn. Bà Ann phát chán với những cuộc 9 Obama 7tiệc tùng bù khú và lối sống nhà giàu của chồng mình. Bà tự thu mình lại.

Dù những đồng tiền chồng kiếm được đủ cho bà sống cuộc sống dư dả, bà vẫn quyết định đi dạy tiếng Anh tại một đại sứ quán Mỹ. Bà dậy từ sớm tinh mơ, 4h sáng đã vào phòng gọi Obama dậy và dạy tiếng Anh cho cậu.

Lúc đầu, Obama được gửi vào một trường quốc tế dành cho giới nhà giàu, nhưng Ann lo con trai mình sẽ không được thử thách đầy đủ trong môi trường đó. Sau hai năm, bà chuyển con sang học ở một trường công gần nhà. Để giúp con trai có ý niệm rõ ràng hơn về thế giới của những người da màu ở Mỹ, bà thường mang sách về phong trào quyền công dân sang phòng con đọc vào buổi đêm.

Bằng cách rất riêng, để cho con hiểu hơn về những người da màu ở Mỹ, mỗi tối đi làm về, bà mang theo một cuốn sách về các phong trào dân quyền cho con đọc. Chính bà là người dạy cho Obama biết thế nào là sự hòa hợp sắc tộc, là bình đẳng giới và chính khát khao ấy đã theo ông đến tận bây giờ. Obama vẫn nhớ lời bà nói “Mẹ tin rằng dưới lớp da kia, con người ai cũng giống nhau”.

Khi Obama lên 10, bà Ann gửi cậu về Hawaii sống cùng với ông bà ngoại và tham gia TT Obamakhóa học tài năng Punahou mà cậu bé được học bổng. Quyết định này đã cho thấy được bà đánh giá các giá trị của giáo dục đối với các con. Chấp nhận xa con để cậu được chăm sóc và có nền giáo dục tốt hơn là một sự hy sinh lớn của một người mẹ vĩ đại.

Một năm sau, bà mang theo cô con gái út trở lại Hawaii, bỏ lại Indonesia và người chồng thứ 2. Bà tiếp tục ghi tên vào một chương trình thạc sĩ nhân chủng học Đại học Hawaii để nghiên cứu về nhân học Indonesia – nỗi niềm trăn trở bấy lâu của bà.

Thời gian này, bà bắt đầu khẳng định được mình và có tiếng nói riêng, những người quen biết trước nói bà thông minh và trầm tính, còn những người sau này biết bà, nhận xét bà là một người thẳng thắn và đầy đam mê. Bà tốt nghiệp loại ưu.

Bố dượng của Obama vẫn thường xuyên tới Hawaii thăm vợ con, nhưng họ không quay lại với nhau nữa. Ann cũng lại một lần nữa gửi đơn ly hôn vào năm 1900 mà không đòi hỏi bất cứ trợ cấp nào từ phía người chồng.

Tiến sĩ Ann Dunham Sutoro

Ba năm sống với con tại một căn hộ nhỏ ở Honolulu chỉ với nguồn học bổng của 9 Obama 8mình, bà Ann quyết định quay trở lại Indonesia để nghiên cứu thực địa cho luận án tiến sĩ của mình.

Nhưng Obama khi đó không theo bà, cậu bé 14 tuổi quyết định sẽ ở lại với ông bà vì mệt mỏi với sự thay đổi và cậu cảm thấy thoải mái với cuộc sống ở đây. Đứng trước quyết định của cậu con trai, bà dù rất khó nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của con.

Trở lại Indonesia, bà lại đổi một cái tên nghe hiện đại hơn “Sutoro”. Ở đây, bà được giữ một vai trò quan trọng trong một chương trình thuộc hỗ trợ phụ nữ và người lao động thuộc quỹ Ford Foundation. Không giống với các phụ nữ da trắng khác, bà dành nhiều thời gian để gặp gỡ và lắng nghe những khó khăn của dân làng, đặc biệt là những vấn đề của người phụ nữ.

Thấy nhiều phụ nữ mang những chiếc giỏ nặng nề trên lưng đi bộ đến chợ vào lúc 3h sáng, bà thấy động lòng và thuyết phục Ford Foundation cùng Chính phủ Indonesia hỗ trợ xe đẩy cho đối tượng này. Và ngôi nhà của bà trở thành nơi tụ tập của những 9 Obama 9nhân vật có nhiều ảnh hưởng trong xã hội: chính khách, nhà làm phim, nhạc sĩ, hoạt động công đoàn. Và bà trở thành mối duyên đưa những người họ gần gũi, lắng nghe nhau hơn.

Bà đã đóng góp cho người dân Indonesia một chương trình tín dụng vi mô mà bà mất hơn 4 năm gây dựng. Trong suốt quãng thời gian ở Indonesia, bà không ngừng chung sức giúp đỡ cải thiện cuộc sống của người nghèo. Bà còn không ngần ngại sang tận Pakistan để tham gia hỗ trợ dự án tín dụng cho đất nước Nam Á nghèo này.

Sau gần hai thập kỷ theo đuổi, nghiên cứu, đến năm 1992 bà đã hoàn thành luận văn tiến sĩ về những người nghèo ở Indonesia. Trong phần chú thích, bà đặc biệt gửi lời cảm ơn hai người con Barack và Maya vì chẳng bao giờ phàn nàn khi mẹ thường xuyên lặn lội tới những nơi nghèo khó và hẻo lánh.

HNg Huynh V. Yen 3Mùa thu năm 1994, bà quay trở lại Hawaii, và nữ tiến sĩ nhân chủng học, người mẹ đặc biệt của tổng thống Mỹ đã qua đời vào tháng 10 năm 1995 ở tuổi 52 vì chứng ung thu buồng trứng và cổ từ cung. Việc ra đi của bà là một điều hối tiếc lớn với Tổng thống Obama khi ông không được ở gần bà lúc lâm chung. Tuy nhiên, tinh thần và phong thái của bà, Tổng Thống Obama vẫn giữ lại bên mình, bài học mà bà dạy, hy vọng sẽ được vị tổng thống nước Mỹ áp dụng. (theo Trần Lê Túy-Phượng)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo thu gian

3 Thu gian 1– 25 Ca khúc hay nhất một thời lên ngôi tiếng hát Sĩ Phú (2:05’)

https://youtu.be/P6wIRZYZpoU?list=PLGXh_3TqIO9Lp-UfYs-7nelsPkMY5zTz2

– 25 Ca khúc nhạc vàng chọn lọc hay nhất của Sơn Tuyền (2:03’)

3 Thu gian 2https://youtu.be/mulDL-h85ew

Phim : Kỹ nữ mù (1:52’)

Phim tình cảm hay mới nhất 2016 :

https://youtu.be/KaEP08i1D1Y

Cải lương : ĐỜI CÔ LỰU (2:25’)

Thanh Sang & Bạch Tuyết : https://youtu.be/gv-A9wH8Qlw

Quế Phượng chuyển tiếp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: