TRƯỜNG CŨ NGƯỜI XƯA (3)

Logo TS cung nhau

Blogger 1Ghi nhận thực lòng

SAU MỘT CHUYẾN ĐI XA

– Phan  Anh

Chỉ sau vài phút tìm hiểu giá cả trên điện thoại, vợ chồng Phạm đã tậu được một cặp vé về Việt  Nam tương đối khá rẻ so với giá mua bình thường.

Trước khi đi, vợ Phạm lùng sục hàng “made in USA” ở Costco, ở Sam’s club và cả… 99 cent store để mang về làm quà. Nàng hý hửng khoe với chồng: không ngờ ở những cửa tiệm bán đồ từng lố lại có nhiều mặt hàng mang nhãn hiệu Made in USA đến thế.

Thấy vợ mua sắm toàn những thứ “rẻ tiền” về VN làm quà, chật cứng ba trong bốn cái valy mang theo, Phạm mờ mắt. Quần áo, đồ đạc linh tinh của cả hai vợ chồng phải tóm gọn trong một cái valy cuối cùng. Phạm  không khỏi bực mình khó chịu. Phen này lại được dịp còng lưng, khiêng vác bở hơi tai, thể hiện thân lừa vác nặng.

Theo chàng, gọn nhẹ và hay nhất là nhờ ngay ông Washington làm đại diện cho xong chuyện. Chàng không dám nói ra ý nghĩ thật của mình vì từ xưa tới nay vốn nể sợ cái… mồm dẻo dài của vợ ! Ở cái tuổi này  vai diễn thích hợp nhất cho chàng vẫn là vai  điệp viên “ba không”, tức là không nghe, không thấy và không biết, là an cư hưởng thái bình. 9 Chuyen di 1Théc méc chỉ mang vạ miệng.

Vợ Phạm lý giải : “Của khó như gió vào nhà trống. Cần phải tiết kiệm dè sẻn. Cứ vung vãi ra quá trớn, chịu đời nào thấu. Quà cáp hương hoa là đủ. Tình cảm và cách cho mới đáng nói !  Đối với ngưới trong nước, quan trọng nhất, nguồn hàng phải xuất thân tại Mỹ mới có giá trị, bất kể nó rẻ hay đắt”.. .

Về tới Việt  Nam  vợ chồng Phạm xổ tung những những món đồ tuy rẻ tiền nhưng mang nhãn hiệu ông ngáo ộp USA ra phân phát cho mọi người. Không ngờ lại được thân nhân ưa chuộng hơn hẳn những món hàng tuy đắt tiền hơn mà lỡ mang nhãn hiệu của một nước nào khác. Thật là may ! Riêng hàng Trung quốc chỉ nên vứt vào thùng rác trước khi nhìn thấy nét mặt hờ hững, thất vọng của họ. Tại quê nhà, những người có máu mặt một chút, họ  sợ mấy chữ “made in China” hơn sợ cùi hủi, hơn cả ở Mỹ.

Vợ Phạm dùng nhà chú em vợ bên tận cư xá Thanh Đa làm nơi trú ngụ. Tr dan ba 4Căn nhà này vốn vợ chàng bỏ tiền cho cậu em mua cách đây khỏang 20 năm về trước với một giá tương đối khá rẻ. Thay vì ở khách sạn trên Saigòn cho thuận tiện đi đứng, vợ chàng lại ưng có cái cảm giác được đặt lưng trên căn nhà của chính mình đã tạo mãi được, qua tên của người khác. Không lẽ có nhà mà lại không ở, đi ở nhà thuê – dù là khách sạn ?

Mỗi lần lên Saigòn vui chơi, tiền Taxi không dưới 200 ngàn (tương đương 10đô) một lượt. Tới lui vài lần, vợ Phạm bắt đầu xót ruột. Nàng nẩy sinh ý định táo tợn : Phải tập đi xe gắn máy. Ai là người chạy xe ? Vợ hay chồng ? Chồng mắt kém, nhát gan. Vợ, vẻ lanh lợi và gan lì hằn trên nét mặt, đảm trách vụ này thật đúng người đúng việc.

Được sự tán đồng và mách nước cách  hành xử mỗi  khi có “sự cố” với cảnh sát lưu thông  của cô em gái nên Anna lãnh chân tài xế xe ôm cho đại da.. phu quân. Âu đó cũng là cách kiểm soát khéo đường đi nước bước của chồng. Lúc nào cũng Side by side như có công an khu vực bên cạnh nhà thì  bảo đảm con ruồi nhỏ bay qua cũng không  lọt qua khỏi mắt… nhân dân. (Xin nhắc nhở các bạn hiền, hiện nay có một công ty xe ôm tên ”XO” của một Viêt kiều hồi hương, tuyển mộ toàn những cô gái xinh đẹp, hoạt bát, May bay 1nói ngoại ngữ  như gió với nghiệp vụ đưa đón kiêm tour guide cho khách nước ngoài; tạo  nên một sắc thái mới trong ngành du lịch tại thành phố).

1-)  LÁI XE ĐI NGƯỢC CHIỀU :

Hai ngày đầu, chạy xe tung tăng khắp đường xá đô thị không chuyện gì xảy ra. Vợ chồng hớn hở : Cứ thế ta phát huy !  Ngày thứ ba, đang chạy đường thẳng, Anna hứng chí quẹo thẳng vào một con đường nhỏ, đòi đi ngang về tắt. Một chiếc xe máy chạy ngược chiều la : ”Có công an đàng trước”. Chảng biết ất giáp gì, nghe thấy hai tiếng Công An là chàng hoảng hồn, nói nhanh :

– Em quay xe lại mau.

– Mình có sai gì đâu mà quay ? –  Anna cự lại.

– Có ngưới cảnh báo chắc phải có vấn đề.

Nghe lời chàng, Anna quay đầu xe lại. Nhưng không kịp nữa rồi, một chú bò vàng phóng tới chặn đầu xe ra lệnh : “Chị xuống xe !”

Từ từ tháo nón, bỏ khẩu trang, Anna nói nhỏ với chồng : ”Anh ra chỗ khác đứng, để em deal”. Đứng chờ vợ mà lòng Phạm đầy lo lắng cùng hồi hộp. Đúng là vợ chàng đã đi vào đường một chiều như một số người khác đang bị bắt xe dừng lại. Không có bằng lái là tội nặng nhất. 9 Nguoc chieuKhông chừng xe bì giam thì biết ăn nói sao với đúa em… Thật trăm cái xui rủi, không cái nào giống cái nào.. Khoảng 10 phút sau, vợ Phạm đẩy xe tới chỗ chàng đang đứng, nét mặt bình thản. Chàng hỏi vợ:

– Xong rồi à..

– Xong rồi..

– Có .. phải gì không ?

– Em nhận lỗi không nhìn thấy bảng cấm và xin được đóng phạt tại chỗ. Lúc đầu chú ấy đòi 600 ngàn. Sau em năn nỉ vì không mang tiền theo, chú ấy bớt xuống một nửa. Đóng tiền “hụi” xong, chú ấy lịch sự cám ơn em và nhắc nhở lần sau đừng tái phạm. Em cũng cám ơn lại chú ấy. Chúng em cứ như là hai người lịch sự nhất trần đời trên hành tinh. Em thích cái kiểu phạt này. Cả hai bên đều có lợi. Tại Mỹ đâu có đơn giản. Luật là luật: đi đường ngược chiều, lãnh cái ticket không dưới 600 đô. Lái xe không bằng  thì eo ơi… còn gì hai bàn tay ngà ngọc của em …

Cùng lúc đó, vợ chồng Phạm thấy rõ ràng một anh Tây ba lô cũng vi phạm như mọi người. Chỉ một vài giây xì xồ qua lại, anh Tây này được thả ngay. Ngạc nhiên, vợ Phạm hỏi vắn tắt chàng ta:

Dan ong 5–  Mọi việc ổn?

–  Vâng, ổn. Họ cảnh báo tôi đi vào đường cấm và nhắc nhở đừng tái phạm.

–  Có vậy thôi sao?

–  Tôi không …hiểu ý bà muốn nói.

–  Không… có gì.

 Phạm quay sang nói với vợ :

–  Tiếc thật, giá mà em là Tây mắt xanh mũi lõ chính cống bà lang trọc thì đâu có mất 300 ngàn !

– Rẻ rồi.Tai qua nạn khỏi là quý. “Hiếu khách” là truyền thống của dân tộc, huống chi những bộ mặt đại diện cho nhà nước. No complaint, man ! Đi thôi…

2-) GẶP GỠ ĐẦU TIÊN CÙNG BẠN BÈ :

Phạm bắt liên lạc với anh bạn nối khố thời trung học Dư Cường. Cường chở chàng tới nhà anh Hải trưởng nhóm cựu học sinh HNC (Hồ ngọc Cẩn) quốc nội để ra mắt. Cường nói nhỏ với chàng : ”Chị Hải dễ thương và chịu chơi lắm. Thấy “cụ” Hải nhả ta buồn tình cứ ru rú ở nhà hoài, chị ấy có nhờ tớ rủ ”cụ”ấy đi ca hát, nhẩy nhót cho vui đời”. BiaĐiều này được chứng thực khi chính chị Hải nói với Phạm và Cường, đại ý: “Cuộc đời là vô thường. Cái gì của mình thì vĩnh viễn vẫn là của mình. Chẳng có gì mà sợ. Cứ quẳng gánh lo đi mà vui sống”.

Quả thật, trên đời này khó có ai hạnh phúc bằng “cụ” Hải và trên đời này cũng khó tìm ra được người vợ nào thoải mái bằng chị Hải hết.  Xin trăm phần ngưỡng mộ hai anh chị. Ngày hôm sau, Cường rủ cô Phượng (một cô bạn trong nhóm chơi cầu lông của Cường) và Phạm đến nhà Ngọc Hải lần thứ hai để cùng nhau đi hát và khiêu vủ… giao lưu. Chị Hải tự tay trang điểm và chăm chút cho chồng thật bảnh bao để đi chơi cùng bạn.  Ngon nhất xứ rồi, bạn ta ơi!  Bật mí điều này, bảo đảm không thiếu nhiều bạn trong làng HNC hải ngoại bùi ngùi ganh tị và than thân trách phận…

Tối hôm đó, tin nhắn của Ngọc Hải xuất hiện trong I- phôn của Phạm : ”Mừng sinh nhật các bạn Như Bá, các cô Hồng, Diễm, Tình và chị Hải (phu nhân Trần Đức Căn). Xin mời đồng môn HNC đến dự tiệc trưa lúc 11 giờ ngày… tại số… đường…. Phú Nhuận. Mong sự có mặt của bạn và phu nhân…”

Trưa hôm sau Phạm dẫn vợ đến trình diện bạn bè và quý phu nhân HNC trong lần đầu gặp gỡ sau hơn nửa thế kỷ xa cách kể từ ngày tất cả bắt đầu phủi đũng quần giã từ trường lớp, lăn lóc vào trường đời. ..

Vừa bước lên thang gác nhà cô Tình, vợ chồng Phạm đã được tiếp đón bằng hàng loạt tràng pháo tay, Hnc Tat Niennhững tiếng cười vui nồng ấm, vồn vã thân thương của bạn bè thân quen. Nào Việp, Căn, Thuận, Thành Tương, Minh, Đức Gò công, Hải B, Thể bụng bự, Hoàng Bá, Dư Cường… đang đũa trong tay,  rượu trong miệng, say sưa chuyện trò nổ như bắp rang.

Bàn bên đối diện không thể thiếu sự hiện diện của nữ sĩ Hoàng Việp Thúy – một người duyên dáng và năng động hoạt bát – phu nhân cụ Trùm Huân, chị Thành, chị Liên, chị Hải (TDCăn phu nhân) và chị Hải phu nhân trưởng nhóm HNC – Việt Nam, nào cô Tịnh, cô Diễm cô Bích Thủy em gái Trần Đại Thuận. Thuận ngồi cạnh, tâm tình cùng Phạm:” Sao ông trông trẻ thế ?”. Chàng đáp lời bạn : ”Tử vi nói mình không có số giầu. Dẫu có bon chen đến đâu cũng vậy thôi. Không giầu nhưng bảo đảm không bao giờ…đói. Không sợ đói là mừng hết lớn rồi. Thế là an tâm vui chơi xả láng. Không âu lo thì bắt buộc phải tươi tỉnh hơn người lao tâm lao lực kiếm tiền làm giầu chứ! Đành phải thuận thiên mệnh thôi!”… Cánh đàn ông cùng nhau nâng ly, tạo hoạt cảnh hò “dô ta” kéo rượu hào hứng hết biết. Thức ăn ngon bên bạn hiền, khung cảnh ấm cúng thân mật, kỷ niệm mật ngọt nghĩa tình. Hnc lich 2015Còn cảnh nào ngon vui hơn?  Rượu vào lời ra rồm rã, náo nhiệt.

…  “Cụ Ngọc Hải ”thay mặt anh em HNC quê nhà, trao tặng quà lưu niệm cho anh em hải ngoại là Bá, Đỗ y sĩ vợ chồng Phạm ba món đồ đặc biệt. Đó là  tấm lịch với tiêu đề ”Về lại trường xưa” mỗi tháng là  hình ảnh họp mặt của anh em HNC từng  niên khóa học, đặc san HNC cùng 3 CD nói về sinh hoạt cùng lịch sử trường xưa thầy củ – do chính tay các anh thực hiện. Ôi cảm động và thương yêu dường nào !  Cuối tiệc, anh em được cô Bích Thủy khỏan đãi một món tráng miệng ngon tuyệt cú mèo. Ngô phan Minh nói đùa:”Nhờ các ông về mà chúng tôi được thưởng thức thêm những món ngon và mới lạ như thế này. Nhớ về hoài nhé, anh em mong!”

3-)  RỒNG KHẸC LỬA TẠI ĐÀ NẴNG:

Sau bữa tiệc tại nhà cô Tịnh, vợ chồng Phạm đặt vé máy bay khứ hồi đi Đà nẵng. Theo nhiều người, thành phố Đà nẵng là một trong những thành phố đẹp, sạch và an ninh nhất của Việt nam vì không có cướp bóc, trộm đạo, nên Phạm cũng muốn thăm qua cho biết.

Có thể nói, Đà nẵng là thành phố của những cây cầu. Cầu nào cầu nấy, ban đêm lung linh với 7 sắc màu huyền ảo. 9 Da Nang 1Phạm đến Đà nẵng đúng ngày thứ sáu, nhân viên khách sạn vui mừng nói với chàng :

–  Chú đến vừa lúc ngày mai thứ bảy cây cầu Rồng phun nước, phun lửa. Dịp may hiếm có, cô chú đừng bỏ lỡ cơ hội, rất uổng.

Chàng nhẹ nhàng cười mỉm chi, lơ là với ý nghĩ thầm có trong đầu : cái đó có chi lạ. Bơm nước từ sông qua miệng Rồng thì có nước ngay. Bơm dầu vào miệng Rồng rồi nẹt lửa, khói lửa gì mà chẳng có. Song vợ chàng trái lại thì phấn khích ra mặt. Đòi hôm sau hai vợ chồng phải đi coi cho bằng được. Đi coi cho mãn nhãn. Để vừa lòng vợ và cũng muốn tham dự vào niềm vui của cư dân địa phương,

9 giờ tối hôm sau, Phạm cùng vợ có mặt tại cây cầu phun khói lửa.  Gần 9 giờ, nơi chiếc cầu Rồng đã có hàng ngàn người với xe cộ tụ tập đông đầy trong các khu vực gần đó, tạo nên sự ùn tắc của nhiều con đường. 9 Da Nang 2Đúng 9 giờ: một cuộn khói nhỏ như khói bếp từ miệng Rồng phun  ra. Mọi người nín lặng chờ đợi. Mười phút sau, một cuộn khói đen nhò nữa lại được khịt ra.

Đám đông kiên nhẫn chờ dợi. Đợi đến 9:30 miệng rồng vẫn  không nhúc nhích gì thêm. Đám dông tự động rã đám ra về. Vợ Phạm lắc đầu thất vọng. Phạm đoán đây không hẳn là lần đầu Rồng phun khói, nước, lửa bị tố trác.  Dù “sự cố” này xẩy ra bao nhiêu lần đi nữa thì lượng người đi xem vẫn đông như thường. Giản dị: Trong thành phố nhỏ, người dân bình thường có gì khác đâu để giải trí khi đêm về?

4-)  DỊ ỨNG VỚI “BA VÒNG KIM CÔ”:

Nhờ hồng phúc của ông bạn đã “dư” mà lại “Cường” nên Phạm đã nhiều phen  được dịp múa chân, nhép miệng đã đời cùng  các anh chị Thành Tương, “cụ” Hải, cô Mai Thúy Hoàng  và các bạn mới quen khác trên các sàn nhạc tại một số tụ điểm vui chơi thanh lịch với giá cả êm ái nhẹ nhàng mà chỉ có thổ công thuộc loại lõi như Dư Cường  mới truy tìm được.

Phải công nhận bạn Cường có quá nhiều ”thiện nữ” ái mộ nên kẻ  lưu lạc phương xa như chàng mới có nhiều cơ duyên “ăn theo” tới bến. Vo chong 8Thoải mái “nâng mông sửa eo” các nàng chân dài công khai, bạch nhật trước mặt vợ hiền mà thân thể vẫn lành lặn, nguyên si. Tài hay hên ?

Chàng cũng còn được tham dự bữa cơm chay tại nhà Cường. Món ăn vừa ngon vừa nhiều, dễ đến 6 người ăn vẫn còn dư, thế mà chỉ có hai mống.Uổng thật. Ăn chay như thế, Phạm tự hứa sẽ tình nguyện ăn”chay đụng” suốt đời theo Cường.

Vào một dịp khác, trong buổi ăn tối do anh chị Thành Tương khoản đãi tại tiệm mem rán cua bể và Thuận chủ chi món café, anh em có chọc sự kiện trường kỳ độc thân tại chỗ của chàng thì được tỏ tường như sau: Suốt đời, chàng thề quyết tránh xa “ba cái vòng kim cô” quái ác nó trói buộc con người ta. Đó là: Vòng thắt lưng quần = Vòng cơm áo gạo tiền. (Các bạn thử xem bạn ta có mang thắt lưng không nhé). Vòng hai không mang đồng hồ để khỏi lệ thuộc vào thời gian giờ giấc (Phạm đã nhìn thấy cổ tay trơn của người phát ngôn).Vòng nhẫn thứ ba thì mọi người đã tỏ tường. Phạm ngẫu hứng cho ngay một con cóc to tổ chảng ra lò:

9 Quan nhauTHOÁT VÒNG

Bạn ta dị ứng đủ ba vòng.

Áo cơm tiền bạc, cái tròng lưng.

Thời gian trói buộc, kim giờ giấc.

Còng cưới trao tình, nợ tổ tông !

&

Vo chong 1Quá đời vượt thoát đủ ba vòng.

Xói đầu tóc bạc, vẫn lông nhông.

Sắc không mò mẫm chân cao thấp.

Lạnh gió đông về, lồng ấp không ! (1)

Để đãi người phương xa, một buổi du ngoạn bỏ  túi gồm 7 người và “đột xuất” về thăm đất Long Khánh do nhã ý của cô Mai Thủy Hoàng  với sự tiếp tay của Nguyễn dư Cường đứng ra điều động, diễn ra rất vui và nhiều cảm động. Trước nhất đi thăm công ty đóng gói bao bì do con gái cô Mai làm giám đốc. Sau đó và thăm cụ bà thân mẫu cô Hoàng. Cụ dù tuổi có cao nhưng rất khỏe mạnh, vui tính và minh mẫn. Chuyện xưa cũ, cụ nhớ và kể vanh vách, không hề lẫn lộn. Nghe chuyện cụ kể, lại nghĩ đến mình, tuổi đáng con cháu mà quên đầu quên đuôi. Ngồi nói chuyện với vợ mà vô tư ôn lại những kỷ niệm đâu đâu với một người nào khác. Chưa bị bầm dập cũng là may phước!

Gia đình cô Nhung – em cô Mai Hoàng, đầu tư quán café vườn thiết kế những hang động rất ngộ nghĩnh, hình chụp  lên đẹp như cảnh thiên thai. Bạn bè đưa ra ý kiến, nên dành một hang động lớn nhất tổ chức thành sàn nhẩy đầm và hát cho nhau nghe. Ý kiến hay nhưng gia đình neo người không kham nổi. Chuyến đi chơi ”tiền trạm” này hy vọng  sẽ  9 Cafe vuonđược tiếp nối cho những cuộc vui chơi gần trong ngày của nhóm HNC trong tương lai. Nên quá đi chứ các bạn ạ!

Thành thật cám ơn cô Mai, cô Nhung và cháu Thu Hà – một người trẻ tuổi tài kinh doanh thực cao, đã cho bạn bè và các bác một ngày vui trọn vẹn trong không khí gia đình dầm ấm.

Vợ chồng Phạm đã về Mỹ an toàn với những  cơn ho xé cổ họng,  hậu quả của những ngày ủ bệnh do vui chơi quá độ liên tục suốt từ Nam qua Thái Lan, ra Hà nội rồi lại về Nam. Những kỷ niệm thân thương này, phải viết ngay ra để khắc ghi dấu ấn những ngày vui bất tận bên bạn bè giữa lúc tuổi vàng ròng… ba số 9 (999) còn đương độ, trước khi… con số bù cuối đời ập đến. Nào ai biết được ý Trời ân sủng cho mình đến đâu?

Gặp lại đông đủ bạn bè thời niên thiếu.Tay bắt mặt mừng, cùng nhau ôn nhớ lại chuyện xưa, kỷ niệm cũ; cảm giác lâng lâng kỳ thú không khác nào lúc nhường / giành nhau ăn quả cóc xanh, trái tầm duộc chua bên gói ớt cay xè, miếng dưa hấu mọng đỏ, trái khế ngọt lúc đầu đời bên nhau.  Nửa thế kỷ đã qua, cảm giác xưa vẫn còn hiện hữu đâu đây trong lòng những người bạn cũ. Sướng đã quá đi chứ!  Bạn bè vui vầy và tình nghĩa như thế, không về gặp gỡ nhau hoài được sao ?

Phan Anh – NK 56-63

(1) Lồng ấp = dụng cụ tỏa nhiệt dành cho người già trong mùa đông ngày xưa.

– Hình ảnh trong bài đa số là minh họa (Admin)

Logo Van nghe

Tu Ke TuongTRỞ LẠI VỚI NHẠC XƯA

– Từ Kế Tường

Nhạc xưa hay nhạc “sến” nói đúng tâm trạng của số đông, khi được diễn tả bởi những giọng ca phù hợp sẽ đánh thức và làm bay bổng những hoài niệm, mộng ước của nhiều thế hệ

Sau năm 1975, gu thưởng thức nhạc đã chia ra 3 loại hình, gồm nhạc đỏ, nhạc vàng và nhạc “sến”.

Nổi chìm nhạc “sến”

Nhạc đỏ là những bản nhạc cách mạng với giai điệu hùng tráng, ca từ mạnh mẽ, lạc quan, mang tính chiến đấu cao từ trong chiến tranh phổ biến ở cả miền Bắc lẫn miền Nam (thời kỳ tạm chiếm). Nhạc vàng, được hiểu là nhạc “tiền chiến”, là những sáng tác âm nhạc trước năm 1945, hầu hết là những ca khúc trữ tình, giai điệu nhẹ nhàng, trầm buồn, ca từ trau chuốt, lãng mạn, thể hiện tình yêu đôi lứa. Nhạc “sến”, phổ biến ở miền Nam trong giai đoạn chiến tranh ở miền Nam trước năm 1975, hầu hết những bài hát này từ giai điệu đến ca từ đều rất buồn, thể hiện tình yêu đôi lứa trong cảnh chia ly, tan vỡ hoặc nỗi buồn về thân phận, quê hương chia cắt. Một số ca khúc nói về đời lính, tình yêu của lính trong bối cảnh chiến tranh, nhìn tương lai u ám, nuối tiếc dĩ vãng, kỷ niệm… Maria schellNói chung, được quy cho cái mác nhạc “não tình”.

Nhưng thế nào là nhạc “sến” ? Có nhiều cách giải thích nhưng theo tôi, cách giải thích thuyết phục nhất thì thế này : Do đây là dòng nhạc sáng tác cho đại chúng, theo giai điệu boléro, habanera, slow rock… mà hầu hết lấy điệu boléro làm chủ đạo, ca từ đời thường dễ hiểu, dễ thuộc, mang nặng tâm trạng của số đông kể cả thành thị lẫn nông thôn nên khi được các ca sĩ có chất giọng phù hợp phổ biến trên các phương tiện truyền thông thời bấy giờ thì rất dễ đi vào lòng người, lan tỏa nhanh thành một xu hướng nhạc thị hiếu, đáp ứng cho số đông. Phải nói rằng gạn lọc từ trong dòng nhạc này cũng có nhiều ca khúc phù hợp với tâm trạng của nhiều người và chính vì thế nên được hát mọi lúc, mọi nơi, không chỉ với người lớn tuổi mà cả giới trẻ, đặc biệt là giới “bình dân”.

Giới “bình dân” thời đó là ai ? Đó là giới có trình độ văn hóa thấp, xuất thân từ nông thôn, do chiến tranh loạn lạc rời bỏ quê nhà lên Sài Gòn làm nghề ở mướn, giúp việc cho các gia đình người Mỹ có vợ Việt hoặc gia đình người Việt giàu có. Đa số thành phần này là các cô gái trẻ hoàn cảnh nghèo, đang trong độ tuổi yêu đương, lãng mạn, có người phải chia tay với người yêu do hoàn cảnh, có người bị phản bội…, nói chung là đầy tâm trạng, ẩn ức.

Thời đó, Sài Gòn chưa có nước máy vào tận mỗi nhà, từng khu vực sử dụng chung một “phông-tên nước” công cộng, mở theo giờ giấc quy định, ban ngày nước chảy yếu, ban đêm nước chảy mạnh nên các cô giúp việc được gọi là cô “Sen” hay Mỹ hóa thành “Mari Sến” mỗi tối phải mang đôi thùng ra xếp hàng theo thứ tự để hứng nước, Ca si ngoairồi gánh về nhà chủ.

Trong lúc chờ hứng nước, những cô gái đồng cảnh ngộ, đồng tâm trạng này thường túm tụm từng nhóm, nói chuyện trên trời dưới đất, tâm sự mọi nỗi niềm, có cô cao hứng cất tiếng hát rồi nhiều cô hát theo và đó là những ca khúc đã đi vào lòng mỗi người, điệu boléro, ca từ phù hợp với tâm trạng như nói lên nỗi lòng mình, ước mơ, hoài bão… trong từng lời ca, ý nhạc. Và từ đó, những ca khúc điệu boléro dễ thuộc, dễ hát, dễ cảm được gọi là nhạc “Mari Sến”, lâu dần gọi tắt là nhạc “sến”.

Sau năm 1975, nhạc “sến” bị quy cho cái mác là nhạc “não tình” không phù hợp với cuộc sống mới nên đã bị cấm. Nhưng rồi sau một thời gian, các quán cà phê đã mở lại loại nhạc này, người ta vẫn hát trong những buổi sinh hoạt, tiệc tùng của gia đình. Sau đó nữa là các tiệm karaoke với đầu máy phát 5 số, 6 số trong list nhạc, cạnh những bài nhạc đỏ (nhạc cách mạng) chiếm đa số là nhạc vàng và nhạc điệu boléro trước năm 1975 (lúc bấy giờ được gộp chung là nhạc “sến”). Theo cách gọi này, vô hình trung tới giai đoạn đổi mới sau năm 1986, loại hình âm nhạc được phân chia lại theo “đẳng cấp”: nhạc đỏ, nhạc trẻ (mới nổi) và nhạc “sến” – đã gộp cả nhạc tiền chiến vào – dù cách gộp này rất khập khiễng bởi nhạc tiền chiến là một dòng nhạc riêng, sang trọng, Ca si noi diadành cho giới trung lưu, không phải là nhạc “sến”.

Khai phá làng giải trí

Theo từng giai đoạn, cơ quan chức năng đã “gỡ nút thắt” cho nhạc “sến”, hiện nay chỉ còn một số ít ca khúc trước năm 1975 chưa được phép phổ biến. Cùng lúc đó, không chỉ có người sống ở miền Nam trước đây mà người miền Bắc bây giờ ngoài việc thưởng thức nhạc cách mạng đã có thêm sự chọn lựa là thích nghe nhạc “sến”. Có nhu cầu, tức có người phục vụ nhu cầu, nhiều show ca nhạc tổ chức ở Hà Nội mời Chế Linh, Tuấn Vũ, Kim Anh, Thanh Tuyền, Phương Dung và sau này cả Duy Quang, Tuấn Ngọc, Ý Lan… về hát nhạc xưa thay cho cách gọi nhạc “sến”, coi như sự khai phá trong làng giải trí về một dòng nhạc không thể lãng quên.

Nhạc “sến” hay nhạc xưa, tùy theo cách gọi và cách hiểu của mỗi người nhưng có một điểm chung là dòng nhạc này có nhiều bài (chứ không phải hầu hết) của các nhạc sĩ thành công với giai điệu boléro như : Trúc Phương, Hoài Linh, Minh Kỳ, Tuấn Khanh, Thanh Sơn, Lam Phương, Lê Dinh, Anh Bằng… đã nói lên đúng tâm trạng của số đông và nếu được diễn tả bởi những giọng ca phù hợp thì sẽ đánh thức được những hoài niệm, hình bóng dĩ vãng, tâm trạng, SG Lan Huongtình yêu đôi lứa, mộng ước của nhiều thế hệ nối tiếp nhau. Tất nhiên, mỗi người thưởng thức nhạc xưa theo tâm trạng của riêng mình và cái hay cũng tùy theo hoàn cảnh, thậm chí cả trong khoảnh khắc nào đó ta chợt bắt gặp trong cuộc sống.

Và điều này có thể lý giải vì sao gu thưởng thức âm nhạc ngày nay đã dần quay lại với ngày xưa. (theo Từ Kế Tường)

Lan Hương chuyển tiếp

Logo thu gian 2

“Chuyên gia” về gan, thận

Sao bồ lại từ hôn với anh Việt kiều đó vậy ?

Anh ta đã lừa dối mình.  Anh ta khoe với mình là Chuyên gia về gan và thận. Sau đó mình phát hiện anh ta bán lòng heo.

Thu gianMón quà” lớn

– Tại sao anh đánh vợ ?

– Vì cô ta giới thiệu món quà lớn quá, thưa tòa !

– Quà gì ?

– Cô ta nói : “Có giỏi thì đánh đi, tôi bỏ nhà đi cho anh coi !”

Dài hơn bình thường

Tù nhân mới kể :

– Các cậu biết không, trước khi vào đây tớ tiêu tiền như rác ấy chứ !

– Vậy cơ à ? Thế vì sao cậu vào đây ?

– Vì các tờ bạc của tớ dài hơn bình thường 1 mm.

Yên Nhàn chuyển tiếp 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: