BẢN TIN PHỤ số 3 (28/2/15)

Logo ban tin

9 HNC Tu thien 1ĐẦU XUÂN

CHS HỒ NGỌC CẨN

ĐI LÀM TỪ THIỆN

Kính thưa Quý ACE. đồng môn Hồ Ngọc Cẩn thân mến,

Đầu xuân, ngày 27/02/2015 anh chị Đức & Mạnh Dần (HNC. 58-65), anh chị Mỹ & Điệp (HNC. 66-73), Thụy & Ngọc (HNC 72-73), anh chị Phương, anh chị Lai… từ những trường trung học, đại học quân y đã chuẩn bị 180 phần quà, phong bì lì xì, tiền trợ giúp đi chợ mỗi ngày… mọi người, cùng đi làm từ thiện tại hai nơi :

– Mái ấm tình thương : “Mây bốn phương” tại Củ Chi, một mái nhà có 39 các cụ già, trẻ mồ côi và trong đó có 19 người bị khiếm thị, bại não… chỉ do hai vợ chồng có tấm lòng tuy còn nghèo, mở ra để đón nhận những cảnh đời khó khăn hơn mình. Khách, chủ cùng ca hát rất vui

9 HNC Tu thien 2

– Chùa Diệu Giác ở Trần Não. hơn 120 em mồ côi…Rất ấm lòng người đến.

Xin cám ơn anh chị Đức & Mạnh Dần (HNC. 58-65), anh chị Mỹ & Điệp (HNC. 66-73), anh chị Phương, anh chị Lai…

9 HNC Tu thien 3

Xin được chúc mọi người an khang, hạnh phúc với tấm lòng ngày càng rộng mở, vì cuộc đời ngày càng nhiều ngưới khó khăn !. Trân trọng,

Trần Khang Thụy & Ngọc và các con.

Logo bay gio ke

9 Cho Saigon 1BẢN ĐỒ ÁN DỞ DANG

CHỢ BẾN THÀNH

Năm 1971, do cảm thấy Sài Gòn đang trên đà phát triển nhưng Bến Thành – ngôi chợ lớn nhất ở trung tâm thành phố vẫn trong tình trạng của mấy chục năm về trước, chính quyền thời đó muốn có sự thay đổi lớn.

Để bắt đầu, họ mở một cuộc thi mang tên “Đồ án chợ Sài Gòn trong tương lai”. Cuộc thi có giải nhất bằng hiện kim là 1,5 triệu đồng (giá vàng thời gian này chỉ trên dưới 30.000đ/lượng vàng 24K). Đây là một cuộc thi được giới chuyên môn đánh giá là khó, người dự thi đương nhiên thuộc giới kiến trúc, phải bỏ rất nhiều công sức, thời gian để thiết kế đồ án chi tiết, mô hình để gửi về dự thi. Tác phẩm phải hội đủ điều kiện về kỹ thuật chuyên môn, thẩm mỹ, tiện ích xứng đáng với ngôi chợ lớn nhất và quan trọng nhất miền Nam này.

9 Cho Saigon 2Người dự thi có 3 tháng (từ 27/10/1970 đến 24/1/1971) để nghiên cứu thực hiện các bình đồ, họa đồ và cả mô hình nổi về ngôi chợ. Trong thông báo về cuộc thi, chỉ quy định khái quát về những điểm căn bản: phải có tầng hầm, tầng trệt và 3 tầng lầu, mỗi tầng có chức năng riêng phù hợp. Chợ mới phải có hệ thống thang máy, xử lý vệ sinh… Tất cả trên diện tích 12.000 m2, chiếm toàn bộ vị trí ngôi chợ cũ từ Công trường Diên Hồng đến đường Lê Thánh Tôn.

Do tính chất phức tạp và quy mô của bài dự thi, chỉ có 8 đồ án gửi đến ban tổ chức khi cuối hạn. Ban tổ chức cảm thấy bất ngờ và bối rối khi cả 8 bài dự thi đều rất công phu, hiện đại và có thể nói là “vĩ đại” như lời kiến trúc sư (KTS) Bùi Ngọc Hồ nói với báo chí. Điều này đặt trên vai ban giám khảo trách nhiệm lớn. Trong ban giám khảo, có các KTS uy tín như KTS Vũ Tòng – đoàn trưởng KTS đoàn, KTS Phạm Văn Thăng là Khoa trưởng thuộc Đại học Kiến trúc Sài Gòn, cùng giới chức Tòa Đô chánh Sài Gòn lúc đó.

Sau một ngày xem xét chấm giải, cuối cùng đồ án của KTS Huỳnh Kim Mảng đoạt giải nhất. Do có khoảng cách với đồ án này, các đồ án còn lại không có giải nhì. Giải ba trao cho đồ án của hai tác giả là Nguyễn Huy và Trần Phong Lưu, trị giá 400.000 đồng. Ba giải khuyến khích đồng hạng trị giá 200.000 đồng cho các KTS Nguyễn Kỳ, Đào Trọng Cương và Nguyễn Hữu Sơn.

9 Cho Saigon 3KTS Huỳnh Kim Mảng vốn đã thực hiện nhiều công trình quan trọng trước đó như cùng tham gia lập đồ án xây dựng Trường Lasan Tabert (nay là Trường Trần Đại Nghĩa), rạp hát Victory Lê Ngọc, Trung tâm văn hóa Pháp. Ông sinh năm 1920 tại Long Xuyên, từng theo học Đại học Kiến trúc Hà Nội từ 1941, tiếp tục học Đại học Kiến trúc Đà Lạt từ năm 1945 và đến 1949 sang Pháp học tại Trường cao đẳng Kiến trúc Paris. Ở đây, ngoài bộ môn kiến trúc, ông còn học thêm thiết kế đô thị tại Đại học Kiến thiết thiết kế đô thị. Ông tốt nghiệp năm 1955 và về Sài Gòn làm việc.

Nói về bản thiết kế của mình, KTS Huỳnh Kim Mảng cho biết phải dùng tới 20 họa viên trong 3 tuần lễ để vẽ họa đồ, bình đồ, thực hiện mô hình nổi… Cảm thấy chợ Sài Gòn vừa cũ kỹ và chật hẹp, ông đã tận dụng toàn thể diện tích hiện hữu của chợ gồm ngôi chợ chính phía trước và khu chợ bán trái cây phía sau. Theo đồ án, chợ sẽ xây thành nhiều tầng :

Tầng hầm làm bãi đậu xe 150 chiếc.

Tầng trệt cao hơn mặt đất 1 m, chung quanh bán thịt các loại, hoa quả, và vào trung tâm là khu bán cá giữa nơi thoáng đãng, có ánh sáng rọi từ trên xuống.

Tầng 1 bán chạp phô, bách hóa các loại.

9 Cho Saigon 4Tầng 2 bán quần áo, vải vóc, làm văn phòng ngân hàng tư nhân.

Tầng 3 là nơi vui chơi của trẻ em.

Tầng thượng có nhà hàng, quán giải khát, rạp chiếu bóng, rạp cải lương. Phía trước chợ còn có một ngôi tháp cao 50 m, phần trên tháp sẽ là một nhà hàng. Chợ có hệ thống thang máy, thang nâng hàng, hệ thống xử lý rác. Hàng hóa đưa vô chợ hoặc lên lầu đều có lối riêng, không dùng chung lối đi với khách. Điểm nổi bật là càng lên cao, diện tích các tầng càng nới rộng ra, được xem là lối kiến trúc táo bạo, thẩm mỹ và đáp ứng nhu cầu buôn bán của chợ lúc đó.

Sở Thiết kế thuộc Tòa Đô chánh Sài Gòn lúc đó dự tính kinh phí xây chợ mới sẽ tốn khoảng 1,5 tỉ đồng, và có thể khởi xây năm 1972. Tuy nhiên, dự án này đã không bao giờ được thực hiện. Lý do được báo chí sau này thuật lại là lúc đó dân chúng không đồng tình, muốn giữ lại ngôi chợ cũ vốn gần gũi, HNg Huynh V. Yen 2quen thuộc từ hơn nửa thế kỷ trước. Và hơn nữa ngân sách thành phố lúc đó không đủ để thực hiện.

KTS Huỳnh Kim Mảng sau 1975 trở thành cố vấn Hội KTS Sài Gòn từ năm 1981 đến 1987. Sau này, ông ra nước ngoài sinh sống và mất tại Brussels (Bỉ) năm 2007, hưởng thọ 87 tuổi. (theo Phạm Công Luận – Thanh Niên)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo nhan vat

9 Em toi 1GIÃ BIỆT

NHẠC SĨ LÊ TRẠCH LỰU

TÁC GIẢ BÀI HÁT “EM TÔI”

Duy Trác- Hồng Vân ngâm vịnh :

http://youtu.be/Eikw9b3d-M4

Ngọc Bảo : http://youtu.be/VALY9ncz5kU

Nhạc sĩ Lê Trạch Lựu tác giả ca khúc Em Tôi nổi tiếng đã từ giã nhân thế tại Paris vào ngày 6/2/2015 hưởng thọ 84 tuổi.

Theo lời kể của chính tác giả thì vào năm 1946, chàng thanh niên Lê Trạch Lựu quen một cô gái tên Phượng tại Hà Nội. Chàng đã viết khoảng 70 lá thư tình gởi cho nàng nhưng không thấy hồi âm. Một ngày nọ, nàng nhờ người gởi cho chàng một lá thư trả lời rằng nàng đáp lại tình yêu đó, nhưng cho biết là 3 ngày nữa là cả gia đình phải rời Hà Nội để đi tản cư tại Hà Đông vì chiến tranh sắp xảy ra giữa lực lượng kháng chiến chống Pháp và thực dân Pháp.

9 Em toi 2Lạc mất nhau từ đó và mấy năm sau Lê Trạch Lựu sang Pháp du học, cùng một thời với thi sĩ Nguyên Sa và Hoàng Anh Tuấn, ông học ngành truyền thông. Một buổi chiều tại Paris khoảng năm 1953, nỗi nhớ người yêu thôi thúc và chàng ôm đàn ghi ta viết nên ca khúc Em Tôi.

Bài hát được trình diễn cho bạn bè nghe, sau đó chàng chép ra giấy nhạc và gởi cho nhà xuất bản Tinh Hoa ấn hành. Thời đó ít người viết ca khúc và những lời ca lãng đãng cùng nét nhạc êm ái đã làm cho bài hát Em Tôi được giới thanh niên sinh viên hát và nổi tiếng vào thập niên 50, 60, 70, trở thành một trong những tình khúc đầu tiên của dòng tân nhạc Việt Nam.

Lời ca như sau:

Lời 1:  Em tôi ưa đứng nhìn trời xanh xanh, mang theo đôi mắt, buồn vương giấc mơ. Vu vơ đắm đuối theo ngàn áng mây, bao đêm thầm đếm trên trời đầy sao sáng. Buồn vưong man mác theo lời gió reo lời thơ. Trầm tư se sắc tơ lòng đắm theo đàn khóc. 9 Em toi 5Bao nhiêu nuớc mắt chôn sầu đắng cho lời thơ. Giờ này em hát câu chiều mơ.

Lời 2: Em mơ tiếng sáo, dập dìu bên trăng, đêm đêm u tối, về đây thắp sao. Dư âm tiếng hát vương buồn mắt nhung, tôi xin gió biếc ca ngợi màu suối tóc. Đừng quên em nhé môi còn thắm duyên còn xanh. Đèn trăng phô sắc huy hòang sáng hơn màu nắng.Cho anh gót thắm đem về nhớ nhung lời thơ. Đường đời anh muốn em còn mơ.

Điệp khúc: Bao giờ tôi về, cùng đếm này trăng, này sao chia nhé em.Trăng sao dâng ý thơ, mây bay khắp trời, thuyền tình lung linh trong khói sương lam, ngày về xa quá người ơi.

Sáu chục năm sau tức năm 2009, Lê Trạch Lựu tìm được số phone của người tình tên Phượng và gọi nàng. Phía bên kia đầu giây, Phượng tưởng rằng trong mơ , cô òa ra khóc vì từ khi mất liên lạc nhau vào năm 1946, nàng cứ tưởng là chàng đã chết. Và có một người khác theo đuổi nàng suốt 4 năm, nàng chịu nhận làm chồng.

Lê Trạch Lựu hỏi người xưa rằng có còn giữ những lá thư tình mà ông đã viết cho nàng, muốn được đọc lại để xem thời tuổi trẻ mình viết thư tình ra sao thì Phượng cho biết là có bỏ vào trong một cái hộp gồm cả hình ảnh của hai đứa, đi đâu cũng mang theo. Nhưng ông chồng bảo là nên cất giấu khi nào vui thì mở ra xem và ông ta lấy đem bỏ chỗ nào không rõ, mấy năm sau ông ta mất và nàng cũng không biết những lá thư ở đâu. Phượng chỉ nói rằng những lá thư tình của Lê Trạch Lựu rất dài, rất dài… và khóc.

9 Thieu nu 2Khi bài hát Em Tôi nổi tiếng ở Việt Nam thì nhạc sĩ Lê Trạch Lựu vẫn ở tận trời Tây, ông có vợ người Pháp gốc Ba Lan. Từ lúc rời Việt Nam ông chưa bao giờ trở lại quê hương cho đến khi qua đời.

Ngoài bản Em Tôi, ông còn viết thêm một số ca khúc như Nhớ, Tìm, Khi Em Yêu, Cành Mai Tóc Ngắn… Ông dự tính thực hiện một cuốn CD gồm những sáng tác của mình nhưng vẫn chưa có dịp. Bản Em Tôi đã được nhiều ca sĩ trình diễn như Mai Hương, Duy Trác, Tuấn Ngọc, Anh Ngọc, Quang Tuấn…

Giã biệt nhạc sĩ Lê Trạch Lựu, tác giả ca khúc Em Tôi. Nghe lại bản này, cả một bầu trời kỷ niệm ca nhạc của mấy thế hệ của lứa tuổi yêu nhau thập niên 50,60,70 trên đất nước Việt Nam thuở tình yêu còn e ấp nên thơ. (theo Trần Chí Phúc / SBTN)

Nghe bài hát : Em tôi (Duy Trác)

Em tôi – Nhạc và Lời: Lê Trạch Lựu – Ca Sĩ: Duy Trác – Thực hiện PPS: Doanh Doanh

Yên Huỳnh chuyển tiếp

9 Em toi 6TÂM SỰ NHẠC SĨ LÊ TRẠCH LỰU

VIẾT VỀ “EM TÔI”

Tháng 05/1948 – Năm 1948 là năm tôi đi trại hè Sầm Sơn, đi với đoàn Hướng Đạo, cùng nhiều đoàn khác, tập trung tại sân ga Hà nội. Tôi thoáng thấy một cô gái xinh xinh, dáng người phong nhã, có đôi mắt đẹp tuyệt vời. Không hiểu sao tôi thấy tôi như choáng váng, má tôi nóng bừng như lên cơn sốt…

Lần đầu tiên tôi thấy tôi có cái cảm giác lạ lùng này. Nhà đoàn tôi «đóng trại» to lớn, rộng rãi, đó là những biệt thự nghỉ mát của bọn Pháp thuộc điạ bỏ lại, trước nhà là bãi biển mênh mông, sau nhà có một cái giếng. Trưa nào tôi cũng thấy cô gái ấy, đội nón, dưới nắng trang trang rũ áo, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn cô ta. Thỉnh thoảng cô nàng ngửng đầu lên, vành nón che đôi mắt, nhưng tôi biết là cô ta đang nhìn tôi. Thú thật, tim tôi đập thình thình. Chao ơi, yêu đương là như vậy hay sao ? Đây là một rung động đầu tiên, nào đâu tôi có biết cảm giác này từ thuở ra đời.

Về Hà nội tôi tìm nhà cô ta, vì có duyên nên tìm được ngay, cô ta ở gần nhà tôi. Bây giờ ta phải tìm biết tên cô ta nữa ! Chiều nào tôi cũng đi qua nhà cô ta, để nhìn vào nhà, tìm lại đôi mắt đẹp. Tôi thấy có nhiều cậu trai cỡ bằng tuổi tôi đi qua đi lại trước cửa nhà, như tôi. Lúc đó tôi cũng thấy hơi hơi lo… sợ mất !

9 Em toi 3Nhưng may cho tôi, hồi ấy có một chú bé đi theo tôi hoài, hỏi ra là chú Mỹ, em cô Phượng. Trời ơi là trời, đất ơi là đất ! Chúng tôi đi chơi với nhau. Một hôm, tôi viết một lá thư và mạnh dạn tôi hăng hái ra đi, nhưng chiều hôm đó tôi không thấy cô ta ra đứng ngoài cửa hóng mát. Rồi chiều hôm sau, chiều sau nữa. Thế rồi một chiều nào đó, tôi lại thấy cô ta đứng rũ tóc bên thềm.

Tìm đủ nghị lực, tôi sán gần cô ta, tay đưa lá thư, miệng lắp bắp một câu: «Phượng… Phượng cầm… cầm lấy cho… cho… tôi… tôi… lá thư này…» Rồi xong, tôi cắm đầu đi mất, không dám quay lại, sợ nhìn thấy hoặc cô ta xé lá thư, hoặc quẳng xuống lề đường… tôi sẽ mắc cỡ …

Để đỡ cho cái nặng nề đó, tôi tìm cách nói khéo với chú Mỹ, chú bằng lòng ngay. Thế là chú thành con chim xanh của tôi. Chiều nào chú cũng để một lá thư lên bàn. Bẩy tháng trời tôi viết đều đều, gần bẩy chục lá thư mà vẫn không thấy trả lời.

Tôi đau khổ quá không biết cô ta có yêu tôi không, tại sao cô ta không trả lời tôi, dù thuận dù không…  Lúc bấy giờ tôi mới biết là tình yêu, thế nào là đợi chờ, là có nhiều đau khổ. Héo hon con người.

9 Thieu nu 1Thế rồi một hôm chú Mỹ tất tưởi chạy đến nhà tôi, đưa cho tôi một lá thư, hôm đó là một tuần trước ngày kháng chiến toàn quốc, tôi bồi hồi cầm lá thư, ở một góc có đề : Xin TRẠCH LỰU đừng giận KIM PHƯỢNG mà xé lá thư này…, tôi mở ra, đọc từng hàng chữ đều đều, tròn tròn, vuông vắn. Phượng nói yêu tôi từ ngay lúc đầu… nhưng muốn thử lòng tôi để xem tôi có phải là người đứng đắn rồi nói rằng ngày mai Phượng đi tản cư… ở Hà Ðông, cách làng tôi mấy làng…

Tôi bàng hoàng như tỉnh một giấc mơ lâu dài chờ đợi từ bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút. Thế là hai hôm sau, tôi đi bộ từ Hà nội qua làng tôi tới làng tạm trú của gia đình nàng, chúng tôi đi chơi dọc dòng sông Nhuệ cùng chú Mỹ, mẹ của Phượng, bà cụ nhìn chúng tôi âu yếm từ đằng xa… đi chơi cùng nhau hết cả buổi chiều, tôi không dám cầm tay Phượng, tôi ân hận tới bây giờ. Tôi trở về thành, thế rồi chiến tranh, ba năm sau tôi sang Pháp. Không rõ Phượng ở đâu, tôi vẫn nhớ Phượng hoài.

Một hôm trong trường cái nhớ nó làm tôi điên đầu… trong giờ Etude cuối lớp có anh chàng TRẦN BÍCH LAN NGUYÊN SA đang đọc Socrate hay sao, bên phải gần cửa sổ HOÀNG ANH TUẤN… không biết hắn làm gì, chắc đang làm thơ, tôi cầm cây đàn bấm bấm… hai ngày sau thành bài EM TÔI… cả nhạc lẫn lời. Chủ nhật ra Paris, đường Volontaires, sau bữa cơm trưa, quây quần với nhau, trong đó có Anh Tuấn, Thi Liên, Thoa em gái Nguyên Sa về sau lấy Trần Đình Hòa, Bội Liên đã nhận được bài tôi gửi tới trường, hồi đó cô ta có yêu tôi, nhưng tôi tránh vì cô ta con nhà giầu… , Bội Liên dạo nhac trên mấy phím ngà… Nhạc EM TÔI vang lên khắp cả căn phòng, tôi tê tái nghe nhạc tôi, tôi thấy là lạ, chưa quen… vì mỗi lần tôi đã nghe trong tôi hay nghe cây đàn bên tôi nói với tôi, bây giờ những ngón tay ngà chạy qua phím đàn đến với tôi, tôi như ngỡ ngàng đi vào cơn mê…

9 Em toi 7Thế rồi tôi chép lại nhạc và lời trên trang giấy học trò, trên những giòng như đã kẻ nhạc, tôi gửi tới nhà xuất bản TINH HOA…

Những tháng năm qua…

Khi «Em tôi»  được nổi tiếng, tôi không được sống cùng với thời đại đó vì tôi ở xa, tôi không được nhìn nhận rõ ràng thế nào là một bản hát được người đời yêu chuộng… trai hay gái, ai ai cũng tưởng là mình có một người yêu , hay mình được yêu, hay mình tưởng tượng chính mình là cô gái ấy, còn  cậu trai được yêu cô gái dỊu dàng, thơ ngây, âu yếm, mơ màng cho nên ai ai cũng hát… cũng tưởng là mình… cũng cầm lấy cây đàn…

Rồi một hôm tôi tìm ra điạ chỉ của Phượng tôi viết về cho chú Mỹ, Mỹ trả lời tôi:
«Em nhận được thư anh, thế là anh vẫn mạnh, chị Phượng đợi anh trong một năm dài, thấy anh không về, tưởng anh chết, rồi ba năm sau chị Phượng để tang anh. Nhiều người đến hỏi chị, chị chỉ lắc đầu. Chị vẫn đợi anh, nhưng hôm qua chị Phượng đi lấy chồng, chị đã 26 tuổi rồi, ngày ngày thầy me thúc dục.»

Thế là tôi cắt đứt, để Phượng đi lấy chồng cho êm thấm, có bổn phận với chồng với con. Tôi không muốn ám ảnh Phượng nữa để cho nàng yên phận.

9 Em toi 4Sáu chục năm rồi vẫn nhớ em,

Nhớ ai rũ tóc đứng bên thềm, 

Nhớ người giặt áo bên bờ giếng,

Nhớ nhiều, nhớ mãi, mãi không quên…

Sáu chục năm sau, tôi được biết tin một người bạn cùng trường năm xưa, anh Nguyễn Thiệu Giang viết cùng một tờ báo với tôi hồi đó cùng Thanh Nam, tôi có nhờ anh ta đến căn nhà cũ, anh nói Phượng không còn ở đấy nữa. Nhưng có cho tôi số phone, tôi gọi Phượng, đầu giây Phượng trả lời, tôi nói là tôi, cô ta nhắc đi, nhắc lại ba lần, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, như không tin là có thật, khi tôi bảo là tôi thì cô ta òa ra khóc.

Nói chuyện cùng nhau hơn nửa tiếng, sau những lúc ân cần hỏi han. Phượng có nói, anh ấy có theo đuổi Phượng trong bốn năm trời, Phượng bảo Phượng có người, anh ta cứ đeo đẳng, Phượng có nói với anh ấy chuyện Phượng và anh. Anh ta chịu là trong lòng Phượng có một người. Tôi xin thành thật cảm ơn Phượng, tình yêu Phượng cho tôi. những năm đợi chờ, đau khổ. Một lúc sau tôi hỏi Phượng: «Thế Phượng còn giữ mấy lá thư ấy không ?» Tôi muốn tìm hiểu văn thời 16 tôi viết ra sao chắc là văn lủng củng lắm. Phượng trả lời tôi:

«Em để vào trong một cái hộp, nó đi theo em tất cả mọi nơi, trong đó có cả tập ảnh chụp hồi đó, nhưng chồng em thấy lúc nào em cũng buồn, nói với em nên giấu nó đi một chỗ, khi nào vui thì hãy mở ra. SG Kieu Dac Them 2Thế là ông ta bỏ vào đâu không rõ, mấy năm sau ông ta mất, tìm kiếm khắp nhà không ra. Em chỉ nhớ anh viết dài lắm… viết dài lắm…

Hôm nọ em muốn tìm cái hình anh hồi đó, mà không thấy đâu. Tủi thân, em lại ngồi khóc, may rằng con, cháu em bữa đó tụi nó không có nhà…

Tháng mười năm 2009 – Nhạc Sĩ Lê Trạch Lựu – Paris 2009

Kiều Văn chuyển tiếp

Logo thaythuoc

SG My Nhan 1BÍ QUYẾT TUỔI 70

TRÔNG NHƯ 30 CỦA MỘT PHỤ NỮ

Hãy xem người phụ nữ có gương mặt không tuổi này chia sẻ về những bí quyết giúp bà trẻ một cách đáng ngạc nhiên.

27 năm trước,Annette Larkins quyết định trở thành một người ăn chay hoàn toàn.Động cơ chính của bà khi ăn chay là để cải thiện và duy trì sức khỏe. Tuy nhiên những gì bà đạt được lại vượt xa sự mong đợi,biến bà trở thành ngôi sao của cộng đồng ăn chay.

9 Song tre 1Hãy xem người phụ nữ có gương mặt không tuổi này chia sẻ về những bí quyết giúp bà trẻ một cách đáng ngạc nhiên.

Bà Annette Larkins ở hạt Miami-Dade,Florida (Mỹ) luôn khiến người đối diện bối rối không biết xưng hô như thế nào,khi nhìn bà như phụ nữ 30 tuổi. Bí quyết trẻ mãi của người phụ nữ này nằm ở chế độ ăn uống và lối sống lành mạnh được tuân thủ nghiêm ngặt.

Bà Larkins tự trồng hàng loạt trái cây và rau quả hữu cơ (được sản xuất theo tiêu chuẩn hữu cơ,không dùng bất cứ chất hóa học và thuốc trừ sâu trong canh tác), cùng với việc tích trữ nước mưa để uống và tưới nước cho cây. Vườn sau nhà bà được tận dụng như là một nhà máy thực phẩm tự nhiên-cung cấp tất cả dinh dưỡng mà bà cần.

Chế độ ăn uống cùa bà chủ yếu gồm trái cây tươi và rau quả,các loại hạt và ngũ cốc. Bà thường gieo nhiều loại rau mầm để ăn và sử dụng nước ép tươi thực phẩm, nổi tiếng với hàng loạt những lợi ích cho sức khỏe. Đặc biệt,đồ ăn đã qua đun nấu, chế biến không hề xuất hiện trong các bữa ăn của bà.

9 Song tre 2Đây có vẻ là những công việc tiêu tốn khá nhiều thời gian nhưng chắc chắn,bạn sẽ nhận được thành quả xứng đáng.

Annette trông tuyệt vời và khi bạn nhìn vào bà,bạn sẽ nghĩ rằng bà chỉ vào tuổi 30. Nhưng trên thực tế,Annette có thể bằng tuổi bà của bạn vì đã ở tuổi 70. Đặc biệt, bà không bao giờ dùng đến thuốc, thậm chí không một viên aspirine,và chỉ dùng thuốc có nguồn gốc thiên nhiên.

Chồng bà, ông Amos Larkins đang hối hận vì không áp dụng chế độ ăn chay như vậy. Sức khỏe của ông đang đi xuống rõ rệt. Ông cảm thầy buồn khi mọi người thường nghĩ ông đang đi với cháu gái của mình, nhưng thực tế là người vợ trẻ trung.

Điều đặc biệt,yếu tố di truyền của bà Annette không hề thuận lợi về mặt sức khỏe. Mẹ và bà ngoại của bà đã chết vì bệnh ung thư vú khi còn trẻ (khi họ 36-47 tuổi). Những người thân thiết trong họ hàng cũng qua đời do căn bệnh ung thư tấn công. Gia đình bà cũng mắc phải căn bệnh tiểu đường truyền thống.

9 Song tre 3Không phải chỉ có sắc đẹp tự nhiên đáng ngưỡng mộ, bà còn mô tả sức khỏe gần như tuyệt đối của mình kể từ khi quyết định ăn chay.

Mỗi ngày, bà dậy vào lúc 5h30 sáng để bắt đầu ngày mới năng động và sáng tạo. Bà có khả năng nói 3 thứ tiếng và có một thư viện rộng lớn,vì vậy,hàng ngày bà đều dành thời gian để học tập và nghiên cứu. Bà đã viết hai tập tài liệu và sản xuất một đĩa DVD có tên “Hành trình đến với Sức khỏe”, trong đó có chia sẻ tất cả những bí quyết gìn giữ sức khỏe của mình.

Thực phẩm tươi sống, hữu cơ vẫn được biết đến với vai trò đặc biệt tốt cho sức khỏe. Nó bao gồm các loại trái cây, rau, đậu, các loại hạt chưa được chế biến trên 40-49 độ C. 9 Song tre 4Những người ăn chay cho rằng, nhiệt độ cao sẽ giết chết enzyme và làm giảm đáng hàm lượng dinh dưỡng trong thực phẩm.

Để chuẩn bị bữa ăn chay theo công thức của bà Larkins, bạn cần có một máy xay sinh tố, máy xay thực phẩm, máy ép trái cây.

Việc chuận bị bữa ăn ngon có thể trở nên rât dễ dàng với thực đơn phong phú và trái với những gì như nhiều người nghĩ : người ăn chay chỉ có thể ăn các món salad. Nào,hãy thử xem !!! (theo Phạm Ngà)

Mỹ Nhàn chuyển tiếp